Phong Dao khẽ cười, nói:
“Chúng ta đánh thế nào là chuyện của chúng ta. Bản cô nương nhất nặc thiên kim, không cần ngươi phải bận tâm.
Cho dù cuối cùng hắn thắng, cũng còn hơn để đám tiểu nhân đê tiện các ngươi đắc thắng.”
“Hừ, thật không ngờ những kẻ bước ra từ tòa thành kia lại cũng biết nhân từ đại nghĩa đến vậy. Nực cười thật, không biết đám người các ngươi đã sống sót từ nơi đó bằng cách nào.”




