Khúc Viện thất thểu rời đi, để lại Bành Hạo Sở một mình đứng đó chờ Quân Hoa Khách.
Nàng trở về phòng mình, không chút biểu cảm khép cửa lại, bày xong cách âm trận pháp rồi nhào úp xuống giường, òa khóc nức nở.
“A! Dựa vào đâu chứ! Dựa vào đâu ngươi thích nàng mà không thích ta? Ta kém nàng ở chỗ nào?”
“Quân Hoa Khách chết tiệt! Ngươi vì sao phải tới! Ngươi vừa đến đã cướp mất người trong lòng ta!”




