Lâm Triệt thở dài, nói:
“Đã cho ngươi thì cứ nhận lấy đi, chút đồ ấy với ta chẳng đáng là gì. Nếu không phải vì vài chuyện mà ta lưu lạc đến bước này, cũng đâu đến nỗi bị một đám phàm nhân ức hiếp.”
“Phàm nhân? Là ý gì vậy? Công tử vì chuyện gì mới ra nông nỗi này? Ta thấy công tử tuy y sam bẩn thỉu, mặt mày lấm lem, nhưng khí chất tôn quý, điềm đạm trong cốt tử tuyệt nhiên không giả được, hoàn toàn khác với đám khổ lực dân phu kia.”
“Đó là đương nhiên. Ta do bá phụ bá mẫu nuôi lớn, hài tử được hai người bọn họ dạy dỗ, khí chất sao có thể kém cho được.”




