Mặc Bạch co ro trên mặt đất, khóc nức nở hồi lâu.
Căn nhà này chưa bao giờ mang lại cho hắn cảm giác ấm áp hay an toàn.
Hắn nhìn cảnh nhà tan hoang, cắn răng chịu đựng cơn đau khắp người, gắng gượng đứng dậy dọn dẹp tội nghiệt mà lũ ác quỷ kia để lại.
Hắn không có ga giường, trên giường chỉ có một tấm đệm cứng như sắt, bên dưới là rơm rạ và gạch đá còn cứng hơn cả đệm.




