Tư Đồ Thành ngẩn người tại chỗ, đăm đăm nhìn vị nho sĩ trung niên từ từ bay lên không trung, ngày càng xa dần.
Hắn bị vây khốn trong kiếm trận, không ngừng chửi bới om sòm, nhưng chẳng có tác dụng gì.
Nếu là trước kia, hắn chỉ cần nhíu mày một cái, sư huynh đã sợ đến khiếp vía.
Còn những lời hắn nói, sư huynh xưa nay luôn nghe theo răm rắp.




