"Ha ha ha..."
Yêu Hoàng chỉ còn lại nửa thân người. Hắn nằm thoi thóp trên mặt đất, bật ra tiếng cười yếu ớt, đăm đăm nhìn nữ tử dáng vẻ yêu kiều trong bộ cung y dệt kim trước mặt, đầy căm hận nói: "... Không hổ là thượng cổ thần vật, quả nhiên lợi hại."
Khóe miệng tiểu yêu hậu vương chút vết máu. Nàng đưa ngón tay thon dài khẽ lau qua dưới lớp mạn che mặt.
Nhìn vệt đỏ tươi trên đầu ngón tay, tiểu yêu hậu khẽ cười nhạt: "Ngươi cũng không tệ, không hổ danh là Yêu Hoàng. Bản cung còn tưởng dưới uy áp của Yêu Tổ, ngươi đã sớm đánh mất huyết tính rồi."




