“A Y Na tỷ tỷ, tỷ thật lợi hại!”
A Y Na bước xuống khỏi liên đài. Nàng vẫn vận một thân bạch y, nét mặt vương vẻ từ bi, tựa như Quan Âm Đại Sĩ cứu khổ cứu nạn.
Ninh Lạc Sênh nhảy chân sáo đến trước mặt nàng, ngẩng đầu lên, khuôn mặt tràn đầy vẻ sùng bái.
Nghe những lời mê hoặc lòng người vừa rồi của A Y Na, Ninh Lạc Sênh cũng thấy nhiệt huyết sôi trào. Nàng cảm thấy đám người Phật môn ở An Châu kia đúng là một lũ người xấu xa, khiến bao bá tánh phải chịu cảnh không chốn dung thân, cơm không đủ no.




