Trong ngôi miếu đổ nát, mưa lớn như trút, sấm rền từng trận.
“Ầm ầm————”
Tiếng sét kinh người làm xà ngang trong ngôi miếu hoang rung lên bần bật, dường như chỉ một khắc sau là sẽ đổ sập.
Minh Kiến thiền sư ngồi xếp bằng dưới đất, hai tay chắp trước ngực, sắc mặt lúc xanh lúc trắng. Trong đầu nàng đang thiên nhân giao chiến, dường như lấy phật lý bản thân từng học để chống lại một phen đại đạo chi ngôn khác của Ninh Dịch.




