“Vẫn không được sao?”
Trong mật thất của Âm Dương Đạo Tông, Tố Ngọc mở đôi mắt đẹp quyến rũ mà biếng nhác. Trong mắt nàng thoáng hiện vẻ lo âu, bấm tay tính thử, không ngờ nàng đã tĩnh tu trong mật thất này hơn mấy tháng.
“Tố Ngọc, những việc ngươi làm chẳng qua chỉ uổng công mà thôi. Ta không hề có gì khác thường, đây là đại đạo ta tu hành. Ngươi muốn dùng dục vọng khiến ta trầm luân, nhưng đạo tâm ta kiên định, chuyện đó tuyệt đối không thể.”
Giọng nói của Tố Ngọc bỗng nhiên đổi khác, từ vẻ mị hoặc chuyển thành bình thản hư ảo, như thể không mang chút tình cảm nào của con người.




