[Dịch] Mỗi Ngày Sức Mạnh Tăng Một Phần Trăm, Tay Không Đấm Nổ Tinh

/

Chương 137: Đánh giết trở về cương vực nhân tộc

Chương 137: Đánh giết trở về cương vực nhân tộc

[Dịch] Mỗi Ngày Sức Mạnh Tăng Một Phần Trăm, Tay Không Đấm Nổ Tinh

Hữu Tình Thiên Nhai Nan Bút Mặc

8.091 chữ

21-07-2026

Sau khi bổ sung chút thể lực, Lý Huyền Thương không dám nán lại, chuẩn bị đưa Thẩm Thanh Sơn rời đi.

Thương thế của Thẩm Thanh Sơn không thể kéo dài thêm, hắn cũng cần nhanh chóng truyền tin tức vừa thám thính được về, việc này vô cùng cấp bách, không thể chậm trễ.

"Chốn này không thể ở lâu, chúng ta đi thôi."

Lý Huyền Thương cõng Thẩm Thanh Sơn trên lưng, dọc đường đi vô cùng cẩn trọng, thu liễm toàn bộ khí tức, không dám để lộ hành tung.

"Tất cả lục soát cho kỹ, không được bỏ sót bất kỳ ngóc ngách nào!"

Lúc này, đại quân man di đang triển khai lùng sục ráo riết khắp nơi, các ải khẩu nơi biên giới dựng lên tầng tầng lớp lớp trạm gác, đến một con ruồi cũng đừng hòng bay lọt.

"Rắc rối rồi."

Lý Huyền Thương âm thầm quan sát, lập tức cảm thấy vô cùng nan giải.

"Gào!"

Tiếng yêu thú gầm rống liên tục vang lên, một số con giỏi truy vết cũng đang theo chân đại quân man di lùng sục.

"Thương thế của ta chưa khôi phục, không thể cố sức phá vòng vây."

Lý Huyền Thương bình tĩnh phân tích cục diện trước mắt. Hắn đang mang thương trong người, nếu cố chấp vượt ải chắc chắn sẽ gặp nguy hiểm.

"Lùi về phía sau."

Lý Huyền Thương tiến sâu vào hậu phương của man di, tạm thời né tránh đợt càn quét của đại quân địch.

Chỉ cần chờ thêm hai ngày, hắn sẽ hoàn toàn bình phục, có đủ sức mạnh để vượt ải.

Tìm kiếm suốt một ngày một đêm mà vẫn không thấy nửa điểm tung tích của hai người Lý Huyền Thương, đám người Ô Khiếu Thiên nóng ruột như lửa đốt.

"Tên Lý Huyền Thương này rất kỳ lạ, thương thế của hắn có thể khôi phục cực nhanh. Rất có khả năng hắn đang trốn trong tối để trị thương, tình hình không ổn rồi!"

Tam nhãn yêu ma trầm giọng nói.

Trong trận chiến ở Thương Vân lĩnh, bọn chúng đã đánh Lý Huyền Thương trọng thương, vốn tưởng hắn chỉ còn nước bó tay chịu trói.

Ngờ đâu mới qua mấy ngày, thương thế của hắn đã phục hồi quá nửa, lại còn sung mãn như rồng như hổ, thậm chí bắt sống cả Huyền Âm lão nhân.

Bọn chúng lo sợ Lý Huyền Thương giở lại trò cũ, ẩn nấp trong bóng tối để nhanh chóng chữa trị. Một khi để hắn khôi phục hoàn toàn, chuyện sẽ vô cùng phiền phức.

"Không thể nào, trên người Lý Huyền Thương làm gì có đan dược trị thương, hắn lấy gì để khôi phục?"

Ô Khiếu Thiên quát trầm một tiếng, cho rằng lời này của tam nhãn yêu ma hoàn toàn là chuyện hoang đường.

Không có đan dược cùng tài nguyên chữa thương thì làm sao có thể khôi phục nhanh chóng? Ngay cả loài yêu ma quỷ dị khi bị thương muốn hồi phục cũng phải hút máu thịt sinh linh.

Lý Huyền Thương chỉ là một nhân tộc, làm sao có thể tự mình chữa lành thương thế, điều này đã vượt xa lẽ thường.

"Lần trước Lý Huyền Thương có thể khôi phục, chắc chắn là do trên người hắn có mang theo thánh dược trị thương!"

Ô Khiếu Thiên nói năng chắc nịch, cho rằng đây mới là lời giải thích hợp lý nhất.

Nghe vậy, tam nhãn yêu ma cùng vô diện yêu ma cũng không tranh luận với hắn, bọn chúng cũng cảm thấy Ô Khiếu Thiên nói có lý.

Đại quân càn quét khắp nơi nhưng mãi vẫn không tìm thấy nửa điểm tung tích của Lý Huyền Thương.

Hai ngày sau, thương thế của Lý Huyền Thương đã hoàn toàn bình phục.

Bình minh vừa hửng, sương mù bao phủ núi đồi, chính là thời cơ tiềm hành tuyệt hảo.

Lý Huyền Thương cõng Thẩm Thanh Sơn, thân hình lướt đi, lặng lẽ không một tiếng động lao thẳng vào sâu trong rừng rậm.

Nương theo làn sương đặc che chở, hắn hạ thấp thân hình, thu liễm khí tức, nhắm thẳng hướng biên quan của nhân tộc mà tiềm hành cực nhanh.

Dọc đường trèo đèo lội suối, băng rừng vượt thác.

Hắn né tránh các tiểu đội tuần tra rải rác của man tộc, đi vòng qua những khu tụ cư dưới thung lũng của dị tộc, lẩn tránh những vùng cấm địa hung hiểm có yêu thú trú ngụ, cuối cùng cũng tới được vùng biên giới giữa hai tộc.

Nơi đây địa thế hiểm yếu, đúng nghĩa "một người giữ ải, vạn người khó qua".

Ải khẩu nhỏ hẹp, thế núi hiểm trở, có hàng ngàn tinh nhuệ man di đóng đồn canh giữ, phong tỏa toàn bộ con đường qua biên giới.

Cờ man màu đen tung bay phấp phới, giáp sĩ đứng sừng sững như rừng, đao thương lạnh lẽo. Phía trước và sau ải khẩu canh phòng vô cùng nghiêm ngặt, sát khí cuồn cuộn.Thẩm Thanh Sơn nằm xấp trên lưng Lý Huyền Thương, nhìn rõ thế trận trọng binh canh phòng nghiêm ngặt tại ải khẩu, trầm giọng nói:

"Lý đại nhân, ải khẩu này có đến hàng ngàn man binh, lại thêm thống lĩnh man di đích thân trấn giữ... Cưỡng ép vượt ải quá mức hung hiểm, hay là chúng ta tìm đường núi khác đi vòng?"

Một khi cố tình xông qua, động tĩnh gây ra chắc chắn sẽ kinh động đến quân man di gần đó. Nếu bị bọn chúng cầm chân, đám người Ô Khiếu Thiên sẽ nhanh chóng đuổi tới, đến lúc đó tình thế sẽ càng thêm nguy hiểm.

Ánh mắt Lý Huyền Thương tĩnh lặng, đưa mắt nhìn về phía ải khẩu xa xa.

Hắn khẽ lắc đầu, trong lòng đã quyết.

"Đi vòng không biết sẽ phải tốn thêm bao nhiêu thời gian nữa, thương thế của huynh không thể kéo dài thêm được."

Dứt lời, Lý Huyền Thương không chút do dự.

Hắn thu liễm khí tức, hóa thành một đạo tàn ảnh không tiếng động, áp sát mặt đất mà đi, từng bước tiến gần đến ải khẩu đang được trọng binh canh giữ.

Vừa tiếp cận ải khẩu, Lý Huyền Thương tựa như mãnh thú rình mồi, đột ngột bộc phát.

"Oanh!"

Khí huyết ngập trời ầm ầm bùng nổ, cương khí màu đỏ sậm cuồn cuộn phóng thẳng lên tận trời cao.

Không đợi quân man di nơi ải khẩu kịp phản ứng, thân hình Lý Huyền Thương đã hóa thành một đạo kinh lôi màu đỏ thẫm, xé gió lao ra, xông thẳng vào quan ải.

"Có kẻ đột nhập!"

"Nhân tộc phá quan!"

"Mau ra tay, chặn hắn lại!"

"..."

Lý Huyền Thương bất ngờ lao ra chém giết khiến binh lính man di sợ hãi biến sắc. Vô số sĩ tốt man di vung giáo vây hãm, hàng man binh phía trước vác cự thuẫn, kết thành thuẫn trận, hòng liều chết tử thủ ải khẩu.

"Cút hết cho ta!"

Sát ý của Lý Huyền Thương tuôn trào ngợp trời, một tiếng quát trầm đục vang lên như sấm nổ. Binh lính man di không ai bảo ai đều run rẩy cầm cập, ngay cả binh khí cầm trên tay cũng suýt chút nữa rơi rụng.

"Là Lý Huyền Thương! Đừng để hắn chạy thoát!"

"Để Lý Huyền Thương trốn thoát, tất cả chúng ta đều phải chết!"

"Ngăn hắn lại, viện quân sắp đến rồi!"

"..."

Tướng lĩnh trấn giữ quan ải nhận ra Lý Huyền Thương liền gầm lên giận dữ, bất chấp sống chết dẫn theo binh lính man di xông thẳng về phía hắn.

Lý Huyền Thương không hề dừng bước, chỉ khẽ nhún người một cái đã vút cao hàng trăm thước, vượt qua quan ải sừng sững.

"Mau chặn hắn lại!"

Tướng lĩnh man di thấy vậy liền bộc phát tốc độ nhanh chưa từng thấy, lao thẳng về phía Lý Huyền Thương.

"Bành!"

Cả người Lý Huyền Thương căng chặt, cơ bắp cuồn cuộn, hung hăng tung ra một quyền.

"Phụt!"

"Á!"

"Hự!"

"..."

Quyền kình khủng bố càn quét bốn phương, xung quanh cát bay đá chạy, vô số kiến trúc bị đập nát vụn. Đám quân man di lao tới còn chưa kịp áp sát đã ngã gục hàng loạt.

Dùng một quyền mở đường, Lý Huyền Thương tựa như một tia chớp, hung hãn càn quét lao vút ra ngoài.

"Bành!"

"Phụt!"

"Đùng!"

"..."

Những tên man binh cản đường kẻ thì bị hất văng hộc máu, xương nát gân gãy, kẻ thì bị sóng khí chấn động chết ngay tại chỗ.

Đám lính vây hãm đông như kiến cỏ, trước mặt hắn chẳng khác nào gỗ mục cành khô, vừa chạm vào đã tan tác vỡ lở.

Lý Huyền Thương không hề ngoảnh đầu lại, một đường thần tốc chém giết xông pha.

"Lý Huyền Thương, chớ hòng chạy!"

Ngay thời khắc sắp sửa thoát khỏi quan ải, một tiếng quát tháo nôn nóng chợt vang lên. Thác Bạt Thú chém ra một nhát búa mang theo ánh sáng màu bạc bổ thẳng về phía Lý Huyền Thương, hòng giữ chân hắn lại.

Lý Huyền Thương hoàn toàn bỏ ngoài tai, chẳng hề dừng lại nửa bước, bộc phát tốc độ kinh hoàng lao vút đi.

"Đáng hận!"

Thác Bạt Thú nhanh chóng truy đuổi theo, nhưng tốc độ của hắn so với Lý Huyền Thương chẳng khác nào đom đóm so với ánh trăng, chỉ có thể hít bụi phía sau, trơ mắt nhìn Lý Huyền Thương ngày một xa dần.

Gặp phải vách đá vực sâu, Lý Huyền Thương chỉ cần nhảy mấy cái đã dễ dàng băng qua, Thác Bạt Thú dẫu muốn tiếp tục truy kích cũng đành lực bất tòng tâm.

Lý Huyền Thương ngoái đầu nhìn Thác Bạt Thú đang đấm ngực giậm chân ở phía xa, trong mắt lóe lên một tia sát ý.Bản thân suýt chút nữa bỏ mạng dưới tay bọn chúng, mối thù này ngày sau nhất định phải báo.

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!