"Bốp bốp bốp..."
Trần Dịch không nhịn được bèn vỗ tay.
"Đây mới gọi là khởi đầu có bảo hiểm chứ."
Tuy chỉ là một cái lục sắc từ điều, nhưng lại đỡ được khoản trú nhan đan, có thể giúp bản thân vĩnh viễn giữ được dung mạo thanh xuân tuấn tú.
Đổi góc độ khác mà xem.
Trang bị vào thì trẻ, gỡ xuống thì già.
Đây há chẳng phải cũng là một cách biến hóa dung mạo sao?
Một từ điều hai công dụng, quả thực rất đáng giá.
Đương nhiên, nếu chỉ vì muốn đẹp mã, vậy thì phải đợi lúc ô trống dư dả rồi mới trang bị.
Ngoài ra có thể thấy, năm đầu tiên trong mô phỏng không còn là mười tám tuổi, mà là mười chín tuổi rồi.
Bởi vì khoảng cách từ lúc kết thúc lần mô phỏng trước đến nay đã qua nửa năm, giữa chừng lại bước sang năm mới.
Tính theo niên hiệu của Đại Càn, bây giờ đang là năm Vĩnh Thành thứ hai mươi bảy.
【Ngươi chọn "Không".】
【Ngủ một giấc đến sáng.】
【Ngươi lại đến từ biệt Trần Vận.】
【Trần Vận vô cùng khó hiểu trước việc này.】
【"Sao đệ lại muốn đi xa nữa, đệ định đi đâu?"】
【"Đi mạo hiểm, đi lịch luyện, đi thu hoạch."】
【Trần Vận tức tối đấm nhẹ vào ngực ngươi một cái.】
【"Chỉ giỏi dẻo miệng! Lần này đệ vẫn không thể nói cho tam tỷ biết đệ ra ngoài làm gì sao?"】
【"Đệ không nói bừa đâu, thật sự chỉ là đi khắp nơi lịch luyện thôi. Tam tỷ, đệ không thể cứ mãi chôn chân ở cái huyện thành nhỏ bé này được, ra ngoài xông pha một phen, nói không chừng còn có thể tìm được đại ca và nhị tỷ nữa."】
【Trần Vận cười khổ không thôi.】
【"Đại ca và nhị tỷ đã mất tích mười năm rồi, nếu còn sống trên đời thì cũng nên tìm đường về nhà rồi chứ. Lúc đi lạc, bọn họ đều đã mười mấy tuổi cả rồi..."】
【"Mưu sự tại nhân, lỡ như có kỳ tích xuất hiện, giúp cả nhà chúng ta đoàn tụ thì sao."】
【Trần Vận thở dài.】
【"Tam tỷ biết có cản cũng không được, đệ muốn đi thì cứ đi đi, để tỷ thu dọn hành lý cho đệ."】
【Tam tỷ gói ghém cho ngươi một tay nải, bên trong nhét rất nhiều đồ ăn và quần áo.】
【Nàng vừa thu dọn, vừa lải nhải lặp đi lặp lại những lời dặn dò quen thuộc.】
【Nào là cẩn thận dã thú, đề phòng sơn phỉ, phá tài tiêu tai, đừng đắc tội người khác, coi chừng yêu ma...】
【Thực ra ngươi chẳng cần mang theo hành lý làm gì, có chiếc trữ vật giới chỉ do Lý Thừa Khiêm tặng, ngươi đã sớm cất gọn mọi thứ cần thiết cho chuyến đi vào trong đó rồi.】
【Thế nhưng "người đi xa, áo khâu dày", đó là tình cảm mộc mạc của tam tỷ - người chị mang hình bóng mẹ hiền, ngươi không nỡ cắt ngang lời nàng.】
【Ngươi dắt Hắc Phong ra khỏi cửa.】
【Tam tỷ đứng phía sau vẫy tay chào ngươi.】
【"Tứ đệ! Năm ngoái đệ không về ăn Tết, năm nay liệu có thể về ăn bữa cơm tất niên cùng gia đình không?"】
【Dịp Tết năm ngoái, chính là lúc ngươi đang ở Kiềm châu tìm kiếm vạn hồn phan.】
【Ngươi cố nén cảm giác cay xè nơi sống mũi, không dám quay đầu lại, cứ thế dắt ngựa đi thẳng, lớn tiếng đáp lời.】
【"Tỷ nhớ chăm sóc tốt cho Thẩm Gia, đừng quên những lời đệ đã dặn!"】
【Sáng sớm hôm nay, ngươi đã nói với tam tỷ rằng Thẩm Gia sở hữu cao giai căn cốt, đợi con bé lớn hơn một chút thì phải đưa đến võ đạo tông môn tu luyện.】
【Bất kể đưa đến tông môn nào cũng được, căn cốt của con bé tốt như vậy, đi đến đâu cũng sẽ có người nhận.】
【Vạn hồn phan trong cơ thể ngươi lại ồn ào la lối.】
【"Người anh em, cuối cùng ngươi cũng thông suốt rồi! Mau đi tìm địa mạch đi, để ta giúp ngươi đột phá tu vi! Bằng không với cái căn cốt này của ngươi, đến lúc chết cũng chỉ kẹt lại ở Kim Thân cảnh mà thôi!"】【"Địa mạch có thể tìm sau, nhưng nơi đầu tiên ta muốn đến là Đông Hoang, tìm Cửu Châu đỉnh!"】
【Vạn hồn phan chấn kinh.】
【"Cửu Châu đỉnh? Là kiện đại đạo tiên khí Cửu Châu đỉnh đó sao?"】
【"Ngoài nó ra thì còn kiện linh khí nào dám dính líu tới cái tên mang nhân quả lớn đến vậy chứ."】
【"Ôi chao Được được được! Người anh em cũng có chút bản lĩnh đấy, ngươi vậy mà biết Cửu Châu đỉnh ở đâu sao? Mẹ kiếp, ta lăn lộn bên ngoài bao nhiêu năm nay mà còn chẳng biết!"】
【"Cứ nhìn cho kỹ, học hỏi cho cẩn thận vào."】
【"Hắc! Mới khen vài câu mà đã ra vẻ rồi sao?"】
【Kế thừa ký ức từ lần mô phỏng trước, bây giờ ngươi đã biết vị trí cụ thể của Cửu Châu đỉnh.】
【Đồng thời cũng biết rằng, Cửu Châu đỉnh đang trong trạng thái phong ấn.】
【Nhưng sau khi Cửu Châu đỉnh xuất thế, ngươi đã nhận được ám thị từ nó.】
【Đại Xuân!】
【Ngươi muốn đi thử một phen.】
【Ngươi đến Duyệt Lai khách sạn, bảo lão bản nương làm tất cả các món trên thực đơn mang lên phòng Đại Xuân.】
【"Đại Xuân, ta sắp đi đến một nơi rất xa, phải trèo đèo lội suối, còn có thể đụng độ đủ loại yêu ma quỷ quái, liên tục bôn ba rày đây mai đó."】
【Đại Xuân ngồi trước một bàn đầy ắp món ngon, ăn đến mức bóng nhẫy cả miệng.】
【"Dịch ca, sao huynh lại muốn đi xa như vậy? Đồ ăn ở khách sạn không ngon sao?"】
【Trần Dịch cười khổ một tiếng.】
【"Không liên quan đến đồ ăn... Giả sử ta muốn đệ đi cùng, đệ muốn tiếp tục ở lại khách sạn hưởng phúc, hay là đi theo ta?"】
【Đại Xuân vừa nhai nhồm nhoàm vừa đáp lại gần như không chút do dự.】
【"Dịch ca, ta muốn đi theo huynh."】
【"Vừa rồi đệ mải ăn quá nên chắc không nghe rõ, ta bảo nơi ta sắp đến rất xa, dọc đường có vô vàn hiểm nguy..."】
【"Bọn họ đối xử tốt với ta là vì Dịch ca cho họ tiền. Trên đời này chỉ có Dịch ca là thật lòng đối đãi với ta. Nếu Đại Xuân đi theo có thể giúp ích được cho huynh, Đại Xuân nhất định phải đi!"】
【Đại Xuân nói vô cùng nghiêm túc, cặn thức ăn văng đầy mặt ngươi.】
【Ngươi lặng lẽ lau đi vệt dầu mỡ trên mặt.】
【"Được, xuất phát!"】
【Năm thứ hai, hai mươi tuổi.】
【Đang rút từ điều...】
【Rút thành công!】
【"Từ điều đạn cung" (Vàng truyền thuyết):
Ngươi có thể bắn các từ điều màu tím, màu xanh lục, màu trắng ra ngoài giống như bắn ná cao su. Sau khi trúng mục tiêu, tùy thuộc vào hiệu quả của từ điều mà sinh ra uy năng khác nhau.
Từ điều sau khi bắn ra sẽ biến mất khỏi kho từ điều đã thu thập, nhưng vẫn có thể nhận lại được thông qua việc rút từ điều mới.
Thiếu niên, ngươi còn đang phiền não vì những từ điều rác rưởi không có đất dụng võ sao? Vậy thì mang ra xài luôn đi! Chiến thôi!!】
【Có muốn điều chỉnh từ điều không?】
【Có/Không】
Ánh sáng của kim sắc từ điều, dẫu chỉ là dòng chữ trong mô phỏng, cũng chói lóa đến mức khiến Trần Dịch không mở nổi mắt.
"Từ điều truyền thuyết này đỉnh thật!"
Mỗi lần mô phỏng nhận được mấy chục từ điều, kho từ điều của Trần Dịch hiện tại đã tích lũy được 186 từ điều.
Đại đa số trong đó hoàn toàn vô dụng.
Một số khác thì hiệu quả trùng lặp, hoặc đã có thượng vị thế đại, dù thế nào cũng không thể lãng phí một ô trống để trang bị.
Nay có từ điều đạn cung rồi, những từ điều rác rưởi kia cũng có thể phát huy chút giá trị còn sót lại.
"Nhưng mà, không thể dùng bừa bãi được, phải tung ra vào thời khắc mấu chốt như một đòn sát thủ tiễn mà không ai ngờ tới."Vẫn nên dùng tiết kiệm một chút, ngộ nhỡ một từ điều nào đó sau này lại kết hợp với từ điều khác, tạo thành 'võ hồn dung hợp kỹ' thì sao?
Giống như 'Cơ Nghê Thái Mỹ' và 'Lợi Bất Lợi Hại Nhĩ Khôn Ca' vậy..."
【Ngươi dùng "từ điều đạn cung" thay thế "Nhận Chân Đích Nhất Quyền".】
【"Kim sắc từ điều mới! Không biết hiệu quả thực chiến ra sao đây?"】
【Thực tiễn mới rõ chân lý, ngươi chọn bừa một bạch sắc từ điều, phát động "từ điều đạn cung".】
【Trên tay ngươi xuất hiện một cây đạn cung trong suốt màu vàng kim, trên túi da của đạn cung có một tự đoàn.】
【Đúng vậy, là một tự đoàn.】
【Tự đoàn đan xen hỗn độn này, chính là tên của từ điều ngươi sắp bắn ra, cùng với mô tả hiệu quả của nó.】
【"Đầu nhọn hoắt" (bạch sắc phổ thông): Đỉnh đầu ngươi nhọn hoắt, bên trong dường như ẩn chứa trí tuệ vô hạn.】
【"Vút!!"】
【Tự đoàn hóa thành một đạo bạch quang, va vào một cái cây cách đó không xa.】
【"Rào rào..."】
【Bạch quang tản ra, tựa như muôn vàn tinh tú.】
【"Chẳng thấy hiệu quả gì nhỉ..."】
【Giây tiếp theo, dị biến chợt sinh.】



