[Dịch] Mỗi Năm Rút Ra Một Dòng, Mô Phỏng Cũng Được Sao?

/

Chương 148: Chiến tuyến Thương Khung Lĩnh!

Chương 148: Chiến tuyến Thương Khung Lĩnh!

[Dịch] Mỗi Năm Rút Ra Một Dòng, Mô Phỏng Cũng Được Sao?

Lục Đại Lục Tử

8.194 chữ

13-03-2026

【"Là Hắc Phong sao?"】

【Ngươi đáp xuống để xác nhận.】

【Quả nhiên là Hắc Phong.】

【Nó đứng trên phế tích của một tòa tiểu lâu đổ nát, gặm nhấm đám cỏ dại mọc ra từ đống hoang tàn.】

【So với lúc mới giao cho Mai Tam Nương, bây giờ nó đã gầy đi rất nhiều.】

【"Hắc Phong?"】

【Nghe thấy giọng nói của ngươi, Hắc Phong ngơ ngác ngẩng đầu lên.】

【Khi xác nhận quả thật là ngươi, Hắc Phong nghẹn ngào phủ phục xuống đất.】

【"Chủ nhân! Cuối cùng Hắc Phong cũng đợi được ngài rồi! Những năm qua, Hắc Phong vẫn luôn tuân theo lời chủ nhân dặn dò, chưa từng rời khỏi nơi này nửa bước!"】

【Ngươi vội vàng đỡ Hắc Phong dậy, vuốt ve bộ lông bờm có phần lộn xộn vì không được ai chăm sóc của nó.】

【"Ta chỉ nhờ Mai lão bản chăm sóc ngươi một chút, đâu có nói không cho ngươi rời đi? Cứ ở mãi nơi này không thấy buồn chán sao?"】

【"Hắc Phong phải đợi chủ nhân! Lỡ như chủ nhân trở về cần Hắc Phong làm vật cưỡi mà không tìm thấy thì phải làm sao!"】

【Ngươi khẽ thở dài.】

【Bây giờ ngươi đâu còn cần Hắc Phong làm vật cưỡi nữa.】

【Nhưng sự trung thành của Hắc Phong lại khiến lòng người cảm động, ngươi thu nó vào đỉnh nội tiểu thế giới, dặn Đại Xuân cho nó ăn một bữa thật thịnh soạn.】

【Có Đại Xuân ở đó, đỉnh nội tiểu thế giới không hề thiếu đồ ăn.】

【"Mai lão bản, nàng..."】

【"Mai lão bản đã qua đời từ hai mươi năm trước rồi, cháu trai của nàng kinh doanh kém cỏi, khách điếm cũng đã đóng cửa từ mười năm trước."】

【Đúng là một con ngựa nuôi ba đời, người đi rồi mà ngựa vẫn còn.】

【Ngươi không chậm trễ thêm, tung mình vọt lên, bay về phía đông dưới ánh mắt khiếp sợ của tất cả mọi người trong Bạch Vân huyện thành.】

【Năm thứ sáu mươi ba, tám mươi mốt tuổi.】

【Lúc này, tiền tuyến Thương Khung Lĩnh đã hóa thành cối xay thịt tàn khốc giữa đại hoang yêu tộc và ngũ vực nhân tộc.】

【Máu tươi nhuộm đỏ núi non.】

【Thi thể chất lấp sông ngòi.】

【Hiện tại, số lượng cường giả võ thánh cảnh đích thân đến tiền tuyến tham chiến đã lên tới hai mươi người.】

【Võ vương cảnh lại càng có đến vài trăm người.】

【Đối với các võ giả, những võ vương, võ thánh có khả năng ngự không phi hành bình thường hiếm khi gặp được, nay lại thường xuyên xuất hiện trên bầu trời Thương Khung Lĩnh.】

【Chiến lực đỉnh cao bên phía yêu tộc chủ yếu là tứ đại yêu tổ, thập đại yêu thánh và bách đại yêu vương.】

【Yêu tổ cũng thuộc võ thánh cảnh, nhưng chúng mang trong mình huyết mạch tinh thuần, có thể tạm thời bộc phát sức mạnh vượt qua cả võ thánh đỉnh phong.】

【Bất kể là chiến lực đỉnh cao, chiến lực tầm trung hay pháo hôi tầng chót.】

【Xét về số lượng, quân số của yêu tộc đều ít hơn so với bên Ngũ Vực.】

【Thế nhưng đa phần yêu tộc trời sinh đã có cơ thể cường hãn, khi đối đầu với nhân tộc cùng cảnh giới hoàn toàn có thể lấy một địch nhiều.】

【Yêu tộc có ưu điểm thì cũng có khuyết điểm, đó chính là khả năng sinh sản kém.】

【Thọ nguyên của chúng rõ ràng cao gấp mấy lần nhân tộc, nhưng thường phải mất hàng trăm năm mới đẻ được một quả trứng, mà chưa chắc đã ấp nở thành công.】

【Đây cũng là nguyên nhân khiến số lượng của chúng vô cùng ít ỏi.】

【Hiện tại, yêu tộc không thể chọc thủng phòng tuyến Thương Khung Lĩnh là vì nhân tộc đã giăng sẵn hộ sơn đại trận, thiên la địa võng, sát trận và huyễn trận khắp núi đồi nơi đây.】

【Đó chính là ưu thế của nhân tộc: giỏi tận dụng ngoại vật.】

【Mười võ giả Kim Thân cảnh nếu đối đầu chính diện với một tên yêu tộc Linh Hải cảnh thì chắc chắn sẽ bị nghiền nát.】

【Thế nhưng, nếu mười võ giả này bày sẵn trận pháp từ trước, cắn thêm vài viên đan dược có tác dụng phụ hơi lớn một chút, cộng thêm binh khí trong tay không quá tệ, thì quả thật vẫn có thể đánh một trận sòng phẳng.】Trong cuộc chiến tranh hai tộc với quy mô chưa từng có này, cho dù là võ vương hay võ thánh thì cũng phải tuân theo lệnh điều động của trung quân đại soái.

Bằng không, tất cả sẽ chỉ như một mâm cát rời, để mặc cho yêu tộc đánh bại từng người một.

Những vị nguyên soái phụ trách chỉ huy chủ yếu bao gồm:

Bắc Cảnh nguyên soái Trần Tĩnh, Nam Cương nguyên soái Lý Linh Nguyệt, Trung Nguyên nguyên soái Lý Thừa Khiêm.

Cùng với vị tổng chỉ huy tối cao, tam quân đại nguyên soái - Đông Hoang Kiếm chủ!

Lúc này, tất cả bọn họ đều đang tề tựu bên trong soái doanh đại trướng của liên quân Ngũ Vực tại Bát Xuyên phong.

Kiếm chủ còn chẳng kịp lau đi vết máu trên mặt, ánh mắt chăm chú nhìn vào tấm bản đồ địa hình Ngũ Vực đặt trong trướng, trầm giọng nói với thủ não các phương:

"Tốc độ vận chuyển tinh thạch từ các phương cần phải đẩy nhanh hơn nữa, một số cự địch trận pháp sắp không duy trì nổi rồi, nếu không được thì cứ điều động vài vị võ vương cảnh đích thân đi lấy."

Toàn bộ Thương Khung Lĩnh đều được trận pháp bao phủ, tạo thành một bức màn sắt kiên cố, ngăn cản bước tiến của yêu tộc.

Thế nhưng, muốn duy trì trận pháp thì bắt buộc phải tiêu hao tinh thạch.

Việc duy trì một trận pháp có diện tích khổng lồ như vậy, mức độ hao tổn lớn đến nhường nào, không nói cũng hiểu.

Thậm chí còn khoa trương hơn cả việc trực tiếp mang tinh thạch ra đốt!

Khai thác tinh thạch, vận chuyển, bảo quản, phân bổ...

Chuỗi công tác bảo đảm hậu cần này có tầm quan trọng cực kỳ to lớn, tuyệt đối không được phép xảy ra dù chỉ một chút sai sót.

Lý Linh Nguyệt lên tiếng đề nghị:

"Kiếm chủ, lúc này chúng ta vẫn đang lấy phòng thủ làm chính, mặc dù đã giảm thiểu thương vong đến mức tối đa, nhưng yêu tộc mãi vẫn không chịu rút quân. Cứ đánh mãi thế này, sự tiêu hao đối với Ngũ Vực là quá lớn, đây không phải là cách hay."

Lý Thừa Khiêm khoác trên mình bộ hoàng gia nhung trang, sau lưng cõng theo một cây kim cung còn cao hơn cả người hắn.

Bây giờ hắn chẳng còn lấy nửa điểm dáng vẻ của một tên hôn quân, cả người toát lên khí tức thâm trầm, tu vi hoàn toàn nội liễm.

Trước khi đến Thương Khung Lĩnh, thông qua việc xướng song hoàng với Bắc Cảnh, hắn đã đoạt lại được không ít quyền lực.

Có điều, gần như ngay khoảnh khắc vừa nắm được một phần binh quyền trong tay, hắn đã lập tức ngựa không dừng vó ngự giá thân chinh, đến chi viện cho Thương Khung Lĩnh.

Chuyện hắn sở hữu tu vi võ vương cảnh cũng chẳng còn là bí mật nữa.

Lý Thừa Khiêm cất lời:

"Biểu muội nói có lý. Kiếm chủ, chúng ta vẫn nên chủ động xuất kích, tập hợp toàn bộ võ thánh, võ vương, một mẻ tiêu diệt sạch đám yêu binh, yêu thánh cùng yêu vương bên phía yêu tộc đi!"

Kiếm chủ khẽ thở dài.

"Làm gì có chuyện dễ dàng như vậy, cho dù chúng ta có thể thắng, thì cuối cùng còn lại được mấy người sống sót?"

Kiếm chủ đã biết được sự tồn tại của Long Nhân tộc từ chính miệng ngươi, hắn đương nhiên không hề hy vọng sẽ xuất hiện cục diện "ngư ông đắc lợi".

Hắn đã nhiều lần đề nghị hưu chiến với phía yêu tộc, nhằm giải quyết triệt để vấn đề đạo hỏa sách làm bùng nổ cuộc chiến tranh này.

Ngặt nỗi yêu tộc lại chẳng chịu nghe khuyên can.

"Báo ——"

Đúng lúc này, một tên truyền lệnh binh hớt hải xông vào, trên tay cầm theo một khối ngọc bài.

Khối ngọc bài này có chức năng tương tự như một chiếc "điện thoại", giữa các ngọc bài có thể truyền tin tức cho nhau, là vật dụng không thể thiếu trên chiến trường.

"Bẩm thượng vị! Cự địch trận pháp tại ba đỉnh núi Quy Yến phong, Cự Thần phong và Hạ An phong đều đã bị phá vỡ! Yêu hầu đại tiên phong tứ mục linh hầu cùng với mấy vị yêu vương đang dẫn theo mấy vạn yêu tộc trường khu trực nhập, sắp sửa tiến vào Trung Nguyên địa giới rồi!"

Sắc mặt của tất thảy mọi người trong trướng đều đại biến.

Kiếm chủ cả kinh:

"Sao lại phá trận nhanh đến vậy? Vùng đó rõ ràng có trưởng lão kiếm tông của ta tọa trấn, nếu gặp nguy hiểm thì ít nhất cũng phải cầm cự được cho đến khi ta tới chi viện mới đúng chứ!"Lính truyền lệnh bẩm báo.

"Có kẻ đã đánh tráo thượng phẩm tinh thạch thành hạ phẩm, khiến trận pháp không đủ uy lực và thời gian duy trì. Thêm vào đó, hôm nay tứ đại yêu tổ lại đồng loạt tấn công Già Lam phong, kéo đi rất nhiều võ thánh cùng võ vương..."

Trần Tĩnh nổi trận lôi đình.

"Lũ sâu mọt này! Đã đến thời khắc sinh tử tồn vong mà vẫn còn dám tham ô!"

Lý Thừa Khiêm nhíu mày nói.

"Chưa chắc đã do người của chúng ta làm. Yêu thuật của yêu tộc rất khó đề phòng, có lẽ một vài tên đã lén lút trà trộn vào đây rồi."

Lý Linh Nguyệt phất mạnh áo choàng, xoay người bước ra khỏi trướng.

"Đừng bàn nữa! Tuyệt đối không thể để yêu tộc bước chân vào Ngũ Vực, đồ sát con dân của trẫm!"

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!