[Dịch] Mỗi Năm Rút Ra Một Dòng, Mô Phỏng Cũng Được Sao?

/

Chương 104: Thẩm gia, sao các ngươi toàn ra đề tặng điểm vậy?

Chương 104: Thẩm gia, sao các ngươi toàn ra đề tặng điểm vậy?

[Dịch] Mỗi Năm Rút Ra Một Dòng, Mô Phỏng Cũng Được Sao?

Lục Đại Lục Tử

7.545 chữ

13-03-2026

【Quân "Tướng" của ngươi bị một quân "Mã" của lão giả giẫm chết.】

【Ngươi trợn tròn mắt, tay phải lén lút toan hối lại một nước cờ.】

【Nhưng đối phương tỏa ra uy áp khủng khiếp, trấn nhiếp khiến ngươi không dám nhúc nhích.】

【"Lão tiên sinh, kỳ nghệ của ngài quả thật cao siêu."】

【Lão giả mỉm cười xua tay.】

【"Ta chẳng qua là có trí nhớ tốt, đã từng bày ra và ghi nhớ mọi biến hóa của các quân cờ trên bàn. Mỗi nước cờ của ngươi ta đều từng thấy qua, đương nhiên sẽ dễ dàng đối phó."】

【"Số lượng tổ hợp này cũng quá khủng khiếp rồi, ngài đã đánh cờ cả đời sao?"】

【Lão giả cười mà không nói, chỉ tay vào bàn cờ.】

【"Thêm một ván nữa chứ?"】

【"Được! Ván này ta nhất định phải thắng!"】

【Bốn bề gió ấm hiu hiu, ánh nắng rực rỡ.】

【Trong không khí thoang thoảng hương hoa và mùi đất tơi xốp, thỉnh thoảng lại có một con bướm bay lượn qua giữa hai người, đậu lại chốc lát trên bàn cờ, rồi vỗ cánh bay đi.】

【Bầu không khí yên bình này khiến ngươi từng hoài nghi, liệu có phải bản thân đã trách lầm Thẩm gia rồi không.】

【Nơi này rất an toàn mà, làm gì có nguy hiểm nào đâu?】

【"Ta cần thân xác của ngươi."】

【Mẹ kiếp!】

【Lão giả thốt ra một câu kinh người. Ngươi vừa định cầm quân Pháo ăn quân Mã của lão, nghe xong lời này, suýt chút nữa đã dùng "pháo mồm" chửi luôn mẹ lão.】

【"Quả nhiên, trên đời làm gì có bữa ăn nào miễn phí, Thẩm gia vốn chẳng có ý tốt đẹp gì."】

【Lão giả vẫn thản nhiên đánh cờ.】

【"Các hạ hẳn cũng biết bản thân không có quyền lựa chọn."】

【Ngươi cười khổ một tiếng.】

【"Đương nhiên, lão già nhà ngươi tuyệt đối không phải hạng tầm thường, e là ta đánh không lại ngươi..."】

【Quan trọng là lão già này thoạt nhìn vẫn là con người. Dù việc lão định làm chẳng có chút nhân tính nào, nhưng từ điều không thể phán định lão là dị tộc.】

【Lão cũng không phải quỷ, mà là một người sống sờ sờ.】

【Hai từ điều chiến lực lớn đều không thể phát huy tác dụng, thứ duy nhất có cơ hội liều mạng một phen, chính là "từ điều đạn cung".】

【Thế nhưng, trong tình huống chênh lệch cảnh giới quá lớn, lại ở khoảng cách gần thế này, rất có thể ngươi vừa có động tĩnh lạ đã bị đối phương trực tiếp khống chế.】

【Cho nên ngươi phải thật bình tĩnh, tìm kiếm cơ hội thích hợp để đánh cược một ván.】

【"Lão bất tử, sao ngươi còn chưa động thủ?"】

【Mọi chuyện đã nói toạc ra rồi, ngươi cũng chẳng thèm giữ lễ nghĩa gì nữa, cứ một câu "lão già", hai câu "lão bất tử" mà gọi đối phương.】

【Lão giả cũng không hề tức giận. Cảm xúc của lão dường như vĩnh viễn không thay đổi, trên mặt vẫn luôn giữ nụ cười thong dong.】

【"Không vội, ta muốn trò chuyện với ngươi một chút. Ta hy vọng ngươi có thể chết một cách rõ ràng minh bạch, tránh cho oán niệm bám trên người ta quá nhiều, lúc dọn dẹp cũng khá phiền phức."】

【Được!】

【Trong mô phỏng, ngươi thích làm nhất hai việc.】

【Thứ nhất: Nâng cao tu vi, học tập công pháp, bán mạng rút từ điều... bởi vì những thứ này đều có thể kế thừa ra bên ngoài!】

【Thứ hai: Thăm dò tình báo, thu thập thông tin, như vậy mới có thể nắm giữ lợi thế tiên tri tiên giác!】

【Mười năm qua, Thẩm gia đã giúp ngươi làm xong việc thứ nhất. Vậy thì bây giờ, hãy để lão giả trước mắt này giúp ngươi làm nốt việc thứ hai.】

【"Ngươi là ai?"】

【"Ta là Thẩm gia lão tổ. Tất cả những kẻ ngươi từng gặp ở tinh vực Thẩm gia đều là hậu duệ của ta. Cơ nghiệp Thẩm gia độc chiếm tinh vực này cũng chính do một tay ta gây dựng nên."】【Ngươi hít sâu một ngụm khí lạnh.】

【"Ta nghe nói Thẩm gia đã có lịch sử mấy vạn năm, ngươi là Thẩm gia lão tổ, vậy ngươi thọ bao nhiêu tuổi rồi?"】

【"Hơn ba vạn tuổi rồi nhỉ... Lâu quá rồi, ta cũng không còn nhớ rõ nữa."】

【"Sao ngươi lại trường thọ đến vậy, ngươi đã thành tiên rồi sao?"】

【"Thành tiên ư? Ta cũng muốn lắm, đáng tiếc lại không thể. Đây chính là lý do ta cần đến nhục thân của ngươi."】

【"Ngươi muốn đoạt xá?"】

【"Nói chính xác thì là linh hồn khế hợp.

Ở thế giới của chúng ta vốn không có thuật đoạt xá.

Sở dĩ ta có thể đạt được hiệu quả tương tự, lại giữ cho linh hồn mấy vạn năm không suy yếu, là nhờ tự sáng tạo ra một bộ công pháp và bí thuật dựa trên đặc điểm huyết mạch của chính mình.

Hậu nhân của ta, chỉ cần tu luyện được bộ công pháp kia, chứng tỏ huyết mạch của kẻ đó có dấu hiệu phản tổ. Lĩnh ngộ càng nhanh, huyết mạch phản tổ càng nhiều.

Nói cách khác, nhục thân đó sẽ càng tương thích với ta.

Trên thực tế, Thẩm gia đã hoàn thiện bộ bí thuật này.

Bọn họ để ngươi tham gia tuyển chọn 'chấp kính nhân', có phải đã cho các ngươi dùng rất nhiều đan dược tăng cường tu vi, cùng với dược dục cải thiện thể chất không?"】

【"Không sai."】

【"Tăng cường tu vi và cải thiện thể chất chỉ là bề ngoài. Bản chất của những dược vật kia là cải tạo thể chất, khiến đặc tính nhục thân của các ngươi gần giống với nguyên thân của ta nhất."】

【Sau lưng ngươi toát mồ hôi lạnh.】

【Đan dược thì ngươi không cảm thấy gì.】

【Nhưng những lần ngâm dược dục kia, ngươi quả thực đã thấy có điều bất thường.】

【Nói là cải thiện thể chất, nhưng ba ngày ngâm một lần nhỏ, bảy ngày ngâm một lần lớn, mà ngươi lại chẳng thấy cơ thể mình có chút biến hóa nào.】

【Ngươi còn tưởng việc cải thiện thể chất cần phải tuần tự tiệm tiến, không thể vội vàng nên mới không rõ ràng.】

【Thẩm gia lão tổ tiếp tục nói.】

【"'Bí thuật linh hồn khế hợp' sau khi được cải tiến đã không cần phải chọn hậu nhân từ huyết mạch đích truyền của ta nữa.

Bọn họ liền để tộc nhân trong lúc rèn luyện ở ngũ vực đại hoang, gieo lại một vài hạt giống.

Đó chính là thứ gọi là Trần mạch.

Khi nhục thân của ta sắp không chống đỡ nổi nữa, bọn họ sẽ đến Trần mạch chọn một nhóm người mang lên, rồi từ đó lựa chọn kỹ càng ra một người để làm thân xác kế tiếp cho ta.

Thật bất hạnh cho ngươi, ngươi chính là kẻ kế tiếp đó."】

【Thẩm gia lão tổ nói càng bình tĩnh, ngươi càng cảm thấy hôm nay mình chết chắc rồi.】

【Ngươi nghiến răng nói.】

【"Dựa vào việc hại chết hậu nhân để đổi lấy trường sinh, sự trường thọ này của ngươi thật quá đỗi bẩn thỉu!"】

【Thẩm gia lão tổ khẽ cười.】

【"Ta biết, nhưng đây là cách duy nhất. Ta nhất định phải sống, đành hy sinh các ngươi vậy."】

【Ngươi phẫn nộ đứng phắt dậy.】

【"Ngươi nhất định phải sống? Ta khinh! Mạng của Thẩm gia lão tổ là vàng ngọc, còn những hậu nhân nhỏ bé như chúng ta chỉ là cát bụi sao? Sinh mệnh vốn không thể đem ra cân đo đong đếm!"】

【Thẩm gia lão tổ vẫn ngồi đó, thong thả mân mê quân cờ.】

【Tựa như lão thông qua cái thế lực khổng lồ mang tên Thẩm gia này để vơ vét tài nguyên, bồi dưỡng hậu nhân, lấy trời đất làm bàn cờ, lấy từng con người sống sờ sờ làm quân cờ, hòng kéo dài sinh mệnh muôn đời cho chính mình.】

【"Ngươi nói đều đúng. Nhưng hôm nay, ngươi vẫn phải dùng cái chết của mình để thành toàn cho sự sống của ta, ai bảo ngươi là hậu nhân của Thẩm Dương ta chứ."】

【Thẩm Dương ư? Ta còn là Cáp Nhĩ Tân đây này!】

【Ngươi thầm mỉa mai lão trong lòng.】

【Tuy nhiên, ngươi đã nắm bắt được một điểm mấu chốt.】【“Ngươi đã biết ta là hậu nhân của ngươi, vậy tại sao thà hại con cháu mình chứ nhất quyết không đoạt xá kẻ khác? Dù sao Thẩm gia cũng có thể cải lương thể chất của bọn họ để khế hợp với ngươi cơ mà?”】

【Thẩm Dương lắc đầu.】

【“Không thể, việc cải lương cũng phải được xây dựng trên nền tảng kẻ đó là hậu nhân của ta. Nếu cưỡng ép đoạt xá ngoại nhân, linh hồn của ta sẽ bị phản phệ, hậu quả khôn lường.”】

【Ngươi vừa nghe lời này, cảm xúc lập tức bình ổn trở lại, bèn ngồi xuống tiếp tục đánh cờ với lão.】

“Ha ha ha!”

Trần Dịch ở bên ngoài mô phỏng khoái chí vô cùng.

Hắn không khó để tưởng tượng ra cảnh bản thân trong mô phỏng lúc này đang phải nhịn cười vất vả đến mức nào.

“Thẩm gia à Thẩm gia, sao các ngươi lại toàn tự dâng cơ hội tận tay thế này?”

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!