Chương 190: Làm thế nào để tiễn người đi

[Dịch] Mô Phỏng Trường Sinh: Ta Có Thể Kết Toán Từ Điều Thiên Phú

Lao Tiên Nhân

8.172 chữ

15-06-2026

【Sơ đại mục Bàng Hợi nở nụ cười bất kham, toát lên vẻ hoang dã.】

【Hắn phóng túng nốc một ngụm rượu lớn, cảm khái nói: "Phải đấy... Chưa từng gặp mặt, sao có thể gọi là cố nhân."】

【Sơ đại mục Từ Huy rũ mắt, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười mang ý vị phức tạp.】

【Từ Khôn lắc lắc cái đầu mèo, ngó sang trái, nhìn sang phải.】

【Thân là vực ngoại thiên ma, vốn là thể tập hợp của mọi cảm xúc, tạp niệm và chấp niệm trên thế gian.】

【Hắn ngược lại là kẻ khó lòng thấu hiểu được nguyên do trong đó nhất.】

【Nhưng hắn đã hiểu ra một chuyện.】

【Đó chính là nguồn gốc của cái trạng thái khiến hắn cảm thấy còn đáng sợ hơn cả hồng mao lão quái, lúc ngươi triệu hồi sơ đại mục Tả Thi khi trước.】

【Có lẽ chính là do những chấp niệm này mà thành.】

【Khóe miệng hắn nhếch lên, lộ vẻ giễu cợt và khinh thường.】

【Đang lúc định ngẩng đầu kêu meo meo, lên tiếng chế giễu vài câu.】

【Hắn chợt chú ý tới biểu cảm cũng đầy vẻ cảm khái của ngươi, lập tức thu lại nụ cười nơi khóe miệng.】

【Ngoan ngoãn ngồi chồm hổm ngay ngắn, mắt nhìn thẳng tắp.】

【Biết điều thầm niệm: "Ta lấy đại ca làm gương... tuy không hiểu, nhưng tuyệt đối không sai đâu."】

【Ngụy Khởi bị mấy lời của hai người làm cho mù mịt không hiểu ra sao.】

【Bản tính hắn vốn cũng không phải kẻ hay so đo vướng bận.】

【Nếu hai người đã nói là cố nhân, vậy thì cứ lấy thân phận cố nhân mà thỏa sức uống một trận, có gì là không thể chứ?】

【Trên gương mặt đầy sát ý của Ngụy Khởi hiếm hoi lộ ra một nụ cười phóng khoáng.】

【"Được! Vậy thì cạn ly vì cố nhân!"】

【Sơ đại mục Bàng Hợi và sơ đại mục Từ Huy nhìn Ngụy Khởi đang hừng hực hào hứng.】

【Vẻ mặt đang cảm khái hồi tưởng chợt ngẩn ra.】

【Bởi vì dường như, hình như, có lẽ... chưa từng thấy ai lại đi cạn ly vì một cái bản ngã từng tồn tại, nhưng nay đã tan biến vào nhân quả và thời gian của chính mình bao giờ nhỉ?】

【Hai người nhanh chóng gạt bỏ những dòng suy nghĩ miên man.】

【Nâng chén say sưa uống cạn.】

【Cuối cùng, Ngụy Khởi thuận theo cơn say mà gục xuống.】

【Mấy huynh đệ các ngươi ngồi quây quần bên đống lửa.】

【Sơ đại mục Bàng Hợi nhìn gương mặt nhuốm chút phong sương của Ngụy Khởi, đôi mày kiếm khẽ nhíu lại.】

【Hắn bỗng nhiên đề nghị: "Đại ca, hay là lần này, huynh tiễn Ngụy huynh một đoạn đường đi."】

【"Bằng không nếu luân hồi về sau, mỗi lần quen biết thâm giao, lại chẳng thể cộng hưởng với những quá khứ từng trải qua cùng nhau."】

【"Cứ thấy tiếc nuối thế nào ấy..."】

【Ngươi nghe vậy bèn gật đầu, sau đó khẽ cười.】

【"Hợi tử, có những người, đệ liều mạng muốn bảo vệ, kết quả lại chỉ có thể ôm tiếc nuối mà tiễn hắn đi đoạn đường cuối cùng."】

【Giống như Lữ Trinh trong lần mô phỏng trước vậy.】

【"Nhưng lại có những người... đệ rất khó để tiễn họ đi..."】

【Như Ngụy Khởi, Hàn Tĩnh, Cung Tự, Ngu Tễ, Bùi Thanh Dư, và cả... sư phụ của ngươi.】

【Những người này, bất kể là thiên phú tài tình của bản thân, hay là tu vi cảnh giới, cho đến bối cảnh cùng mệnh cách mệnh số.】

【Tất thảy đều mạnh đến mức đáng sợ.】

【Cho dù trong lần mô phỏng trước, hắn bị Ngụy Trí khống chế dẫn dắt, không hề bộc lộ bản tính.】

【Một Ngụy Khởi đến tận trận quyết chiến cuối cùng lại chần chừ không thể dứt khoát.】

【Chỉ cần dựa vào cái danh đệ đệ của Đại Thương hoàng hậu, lại có hồng nhan họa thủy Ngụy Trí ở đó làm chỗ dựa, ai rảnh rỗi sinh nông nổi mà đi đối phó hắn chứ?】

【Thậm chí ngay lúc này, Ngụy Khởi khởi binh ở Ung Châu, giết chóc đến điên cuồng ở Tây Vực.】

【Vậy mà vẫn bình an vô sự, bởi Đại Thương trung đình đã có tỷ tỷ của hắn trấn áp.】

【Cho nên, loại người này, rất khó để tiễn đi.】【Về phần Hàn Tĩnh, tuy ngươi có kết giao với hắn, nhưng tạm thời vẫn chưa nhìn thấu được hoàn toàn tính cách của người này.】

【Giống như phong cách cầm quân đánh giặc của hắn, xưa nay chưa từng có những pha lật kèo kinh thiên động địa, mà luôn là thế nghiền ép cường thế, đánh đâu thắng đó.】

【Căn bản không ai biết giới hạn thực sự của hắn nằm ở đâu.】

【Bởi vì chẳng có kẻ nào đủ sức ép hắn đến bước đường ấy.】

【Cách đối nhân xử thế của hắn cũng y như vậy.】

【Lần mô phỏng trước, hắn tham gia vào mưu đồ của Lữ Trinh, tàn sát khiến trung đình thế gia môn phiệt Đại Thương máu chảy thành sông.】

【Cuối cùng, ngay cả lúc ngươi tiễn Lữ Trinh đoạn đường cuối, hắn vẫn hộ tống ngươi bình an rời khỏi đế đô.】

【Quật khởi từ thân phận binh tốt, cho đến khi đúc nên uy danh quân thần, dấn thân vào loạn cục nhưng lại có thể độc thiện kỳ thân.】

【Dường như bất cứ chuyện gì hắn muốn làm, hắn đều có cách để bảo toàn bản thân.】

【Giống như mũi nhọn binh phong trên sa trường, mưu lược của hắn cũng đáng sợ không kém.】

【Muốn tiễn một kẻ bề ngoài đường đường chính chính, nhưng bên trong lại âm hiểm vô cùng như vậy đi.】

【E là thế gian khó tìm.】

【Trừ phi...】

【Chẳng lẽ lại để ngươi tự mình ra tay?】

【Nói với Ngụy Khởi, Hàn Tĩnh và lão đạo rằng: Hảo huynh đệ, hảo sư phụ, cứ để ta tiễn các người đoạn đường cuối cùng trước khi nhắm mắt.】

【Lần luân hồi tới, chúng ta lại hàn huyên.】

【Làm vậy e là sẽ rước lấy thiên khiển lôi phạt của lão đạo, cùng sát cơ quân thần của Hàn Tĩnh mất.】

【"Ta coi ngươi là huynh đệ, ngươi lại muốn tiễn ta đoạn đường cuối cùng trước khi chết sao?"】

【Sơ đại mục Bàng Hợi tuy tính tình phóng túng ngông cuồng, nhưng đầu óc lại vô cùng nhạy bén.】

【Hắn lập tức hiểu ý ngươi.】

【Bèn thấp giọng đề nghị: "Hay là... chúng ta..."】

【Hắn giơ tay ra hiệu, làm động tác vẫy tay tiễn đưa về phía tây thiên, ánh mắt liếc sang Ngụy Khởi.】

【Mấy huynh đệ chẳng cần nói thẳng, chỉ cần chạm mắt nhau là đã hiểu ý hắn.】

【Sơ đại mục Từ Huy lắc đầu nói: "Đây không phải việc quân tử nên làm."】

【Sơ đại mục Bàng Hợi cười ha hả: "Đại ca cũng đâu phải quân tử..."】

【Lời còn chưa dứt.】

【Hắn chợt phát hiện sơ đại mục Từ Huy và Từ Khôn đã đồng loạt lùi lại, đứng ngay sau lưng ngươi từ lúc nào.】

【Bày ra dáng vẻ vạch rõ ranh giới, không chút liên can.】

【Sơ đại mục Bàng Hợi lập tức tỉnh ngộ, vội vàng xua tay, sờ đầu cười gượng.】

【"Hắc hắc... Đại ca... hiểu lầm thôi... huynh nghe đệ ngụy biện đã... ưm..."】

【Một luồng âm lôi đen kịt đục ngầu trực tiếp bịt chặt miệng hắn.】

【Ngươi tất nhiên sẽ không nhỏ nhen như thế, hơn nữa, ngươi cũng tự nhận mình vốn chẳng phải quân tử.】

【Với khí tức của ngươi lúc này, nếu đến Nho gia học viện xin nhập học, đọc sách thánh hiền, minh lễ tu thân.】

【E là vừa mới đặt một chân lên sơn môn.】

【Thanh huy của thánh hiền đã từ trên thiên khung đổ ập xuống rồi.】

【Cũng chỉ có lão đạo gánh chịu hậu quả cho bản thân trong lần mô phỏng trước, cùng sự bao dung của vị hảo sư tỷ bên Thánh tông với sở thích càng âm u lại càng ưng ý.】

【Mới có thể tiếp nhận một sự tồn tại không thể dùng lời lẽ nào để hình dung như ngươi.】

【Hơn nữa, ngươi quả thực cũng muốn kéo những người như Ngụy Khởi, Hàn Tĩnh, lão đạo ra khỏi dòng thời gian và nhân quả.】

【Không chỉ vì họ là những trợ thủ đắc lực về mặt chiến lực thực tế.】

【Mà phần nhiều là vì yếu tố tình cảm.】

【Lần này ngươi đã hố lão đạo một vố, lão tuy ngoài miệng chẳng có lấy nửa câu tử tế, nhưng lại chân thành đối đãi ngươi như đệ tử thân truyền.】

【Ngay cả việc sau này nếu có đăng lâm thiên khung, đối mặt với sự vây đánh của liệt tổ liệt tông, lão cũng sẵn sàng gánh vác thay ngươi.】

【Nếu sau này thiếu đi đoạn ân tình thầy trò này, khi đối mặt với lão đạo một lần nữa.】【Khó tránh khỏi cảm giác u sầu, thương cảm.】

【Nhưng muốn tiễn lão đi, lại còn muốn "đóng gói" mang theo cả Hàn Tĩnh và Ngụy Khởi.】

【Việc này quả thực chẳng khác nào chuyện hoang đường viển vông.】

【Trừ phi...】

【Trong lòng ngươi chợt lóe lên vài ý nghĩ, linh cơ nhất động.】

【Từ Khôn ngẩng cái đầu mèo lên, đôi mắt xanh biếc u lãnh bắt gặp tia linh quang vừa lóe lên trong đáy mắt ngươi.】

【Hắn lập tức hiểu ra, có lẽ ngươi lại vừa nảy sinh ý tưởng kinh người nào đó.】

【Bởi vì lần trước, hắn đã được nếm trải sâu sắc thế nào là "linh cơ nhất động" của ngươi rồi.】

【Cùng lúc đó.】

【Long Hổ Sơn, Thiên Sư phủ, Tổ điện.】

【Lão đạo vừa cắm nén hương trong tay vào chiếc đỉnh thanh đồng.】

【Đột nhiên, toàn thân lão cứng đờ, ngây bặt cả người.】

【Lão cứng nhắc ngẩng đầu, nhìn về phía bàn thờ trước mặt.】

【Những tấm bài vị vốn đang do Trương Tuân Chi lão tổ dẫn đầu, vây quanh nghiên cứu sát chủ.】

【Lúc này lại đồng loạt xoay ngoắt lại một cách đầy quỷ dị.】

【Tất cả đều nhìn chòng chọc vào lão đạo.】

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!