Sáng sớm hôm sau.
Mạnh Khinh Chu vẫn giữ thói quen ngủ sớm dậy sớm, định bụng vào bếp nấu bữa sáng, nhưng lại nghe thấy bên trong đã vang lên tiếng xoong nồi lách cách.
"Chàng dậy rồi à, rửa tay rồi ăn sáng đi." Đông Phương Lưu Ly đeo tạp dề, trông thấy Mạnh Khinh Chu thì mỉm cười dịu dàng. Nàng bưng ra hai bát cháo loãng, trên bàn ăn ngoài phòng khách đã bày la liệt điểm tâm.
Hai mắt Mạnh Khinh Chu mù lòa không thể nhìn thấy gì, nhưng hương thơm từ những món ăn và bánh bao nóng hổi nghi ngút khói trên bàn lại khiến hắn ngẩn người hồi lâu.




