"Cha chẳng chịu tới đón con gì cả! Cha nhìn nương xem, người cất công đứng đợi tận đầu thôn kìa, cha chẳng quan tâm con chút nào."
Nghe vậy, Mạnh Khinh Chu cười khổ:
"Mấy ngày nay cha mệt lả rồi, khó khăn lắm mới bớt được chút thời gian rảnh rỗi chợp mắt một lát, lại bị con giáo huấn."
Mạnh An An chống hai tay lên ngực hắn, ngẩng đầu ngạc nhiên hỏi:




