........................
Ngày xuất quan.
Hùng Đại thu nhỏ lại thành hình dáng ấu thú như thuở mới gặp. Nàng rơm rớm nước mắt, nằm gục trên vai thanh niên thiu thiu ngủ, hai cánh tay nhỏ xíu ôm rịt lấy cổ hắn, chỉ sợ vừa buông tay ra thì lại giống như lúc bộ lạc hoang thú bị diệt môn, chớp mắt một cái đã mất đi cả song thân.
"Chừng nửa ngày nữa là phải trở về hiện thế rồi."




