Sơn hà vụn vỡ như tơ liễu bay trong gió.
Tàn tro ngổn ngang bốc lên từng luồng khói lang yên.
Sở Thị Nhân quỳ rạp trên mặt đất không dậy nổi, ủ rũ cúi đầu, khí tức đột ngột sụt giảm xuống Kình Thiên cảnh sơ kỳ. Điều kỳ lạ là trên người ông không hề có chút thương tích nào, khí tức vẫn hùng hậu như cũ, nhưng đôi mắt dường như đã mất đi thần thái, chỉ còn sự trống rỗng nhìn chằm chằm xuống mặt đất.
Đỗng Minh thủy tổ đã mất, định sẵn không thể nào quay lại.




