Đông Phương Lưu Ly đỏ hoe vành mắt nhìn Mạnh Khinh Chu, đôi môi đỏ mọng khẽ mím lại, hàng mày ngài rũ xuống, cất lời:
"Cá mặn, chàng có thể trả lời thật lòng ta được không?"
"Có phải tâm nguyện của ta đã trói buộc chàng không? Thật ra ta biết rõ Vô Ngã đang dùng thủ đoạn đặc biệt để quấy nhiễu tâm trí mình, nhưng đây cũng là điều bấy lâu nay ta luôn chôn giấu tận đáy lòng."
"Vì quá nhiều vướng bận nên ta mãi chẳng thể thốt nên lời. Nhớ trước kia, chàng luôn hướng tới cuộc sống nhàn vân dã hạc, tự do tự tại, thậm chí vì muốn tránh né thế sự nhiễu nhương mà không tiếc lấy thân phận ở rể để thành thân cùng ta."




