“Di Tinh, Đãng Tận.”
Lý Dạ xách búa đi nhanh, áp sát tới gần. Gã giương cánh tay gân guốc thô to vung mạnh chiếc búa sắt rỉ sét, tạo ra tiếng xé gió rít gào chói tai.
Đuôi búa kéo theo tàn ảnh lưu quang, một búa nện xuống mà tựa như có ngàn vạn bóng búa nối gót theo sau, đánh gãy đôi dải ngân hà hệt như chặt đứt một sợi xích sắt.
“Cấm chi quyền năng.”




