Các nước duyên hải chìm trong hoảng loạn và bạo động. Nơi thì dãy núi liên miên đột ngột nhô lên khỏi mặt đất, hóa ra là một con Huyền Quy đang cõng cả tông môn điên cuồng tháo chạy; chỗ thì phi chu dài gần ngàn mét bay vút lên không trung; trên trời tán tu ngự không phi hành lớp lớp. Kẻ làm quan luống cuống cởi bỏ quan phục, người làm tướng chẳng màng quân sĩ, chỉ lo tháo chạy lấy thân.
Dân chúng phàm nhân tuôn đi cuồn cuộn như biển người, số kẻ bị giẫm đạp đến chết nhiều không đếm xuể.
Nhất thời, từ thường dân cho đến tầng lớp quyền quý của các nước duyên hải đều ùn ùn kéo về phía Đại Tấn vương triều và Tây Phương Phật quốc, mang theo hy vọng mong manh được cứu rỗi.
Họa loạn, tai ương, trật tự sụp đổ.




