[Dịch] Mắt Mù Ở Rể, Phu Nhân Ta Là Nữ Đế Đương Triều

/

Chương 10: Ngày đầu nhậm chức, lăng trì Lũng Thượng vương

Chương 10: Ngày đầu nhậm chức, lăng trì Lũng Thượng vương

[Dịch] Mắt Mù Ở Rể, Phu Nhân Ta Là Nữ Đế Đương Triều

Hoàng Qua Quân

11.694 chữ

17-08-2026

"Thủ phụ, lệnh cho tất cả những kẻ từng gặp Đế quân phải ngậm miệng lại, tuyệt đối không được để lộ tin tức." Đông Phương Lưu Ly khẽ mở đôi môi đỏ mọng, truyền âm dặn dò.

Giang Thương Hải thu hai tay vào ống tay áo, nhìn sâu Đông Phương Lưu Ly một cái rồi lặng lẽ gật đầu.

Đợi Mạnh Khinh Chu thu dọn xong hành lý, cùng Tô Thanh Thu bước lên lưng dị thú phi hành,

Ngự liễn của Nữ đế nương gió vút lên, đuổi theo ánh tà dương rồi khuất bóng nơi chân trời.

Hồi lâu sau.

Lão thần Giang Thương Hải mới cảm thán thốt lên:

"Đế quân không được can dự triều chính, hơn nữa, Bệ hạ cũng lo sợ thân phận của ngài ấy bị kẻ gian lợi dụng."

"Nên mới để Đế quân thay hình đổi dạng, quay về bằng một thân phận khác... Thánh nhân bước vào triều đường, loạn cục sắp nổi lên rồi."

"Thủ đoạn của Bệ hạ quả thật cao minh!"

Để tránh làm Mạnh Khinh Chu nảy sinh nghi ngờ, bầy dị thú theo sau ngự liễn phải bay vòng quanh bầu trời kinh thành một hồi lâu, sau đó mới từ từ đáp xuống hoàng cung.

Ngồi trên lưng dị thú phi hành, Mạnh Khinh Chu hít sâu một hơi không khí chốn hoàng cung, lẩm bẩm một mình:

"Không hổ là điện đường chí cao quy tụ quyền lực, ngay cả trong không khí cũng ngập tràn mùi vị xa hoa của tiền tài."

Trên ngự liễn, Đông Phương Lưu Ly đang âm thầm nghe lén, nghe vậy bèn bĩu môi.

Tô Thanh Thu không nhịn được liếc nhìn Mạnh Khinh Chu vài lần, muốn nói lại không dám. Làm gì có cái mùi tiền tài nào chứ, chúng ta chỉ bay một vòng rồi lại quay về chỗ cũ mà thôi.

Điểm khác biệt duy nhất là ngự liễn dừng lại ở Kim Loan điện, chứ không phải Thái Cực điện (Kim Triêu thôn) vừa bị đập đi xây lại kia.

Kim Triêu thôn hiện đã bị phong tỏa, nếu không có khẩu dụ của Nữ đế, bất kỳ ai cũng không được tự ý xông vào.

"Ái khanh, qua đây." Nữ đế bước xuống ngự liễn, ngoắc ngoắc ngón tay.

Mạnh Khinh Chu tiến lên một bước: "Bệ hạ."

Đông Phương Lưu Ly nhìn dáng vẻ hệt như cô vợ nhỏ chịu uất ức của Mạnh Khinh Chu, trong lòng đắc ý và hưng phấn không sao tả xiết, khẽ cười:

"Ái khanh, trẫm lệnh cho ngươi thay tên đổi họ. Ở kinh thành, ngươi sẽ gọi là... Mạnh Cần! Đã nghe rõ chưa?"

Mạnh Khinh Chu buồn bực khó hiểu: "Vì sao phải đổi tên? Chẳng lẽ tên của thần không thể để lộ ra ngoài sao?"

Đông Phương Lưu Ly cứng họng, dứt khoát bỏ lại một câu: "Không được là không được, lấy đâu ra lắm lý do như thế!"

Chỉ để lại một mình Mạnh Khinh Chu đứng ngẩn ngơ trong gió.

Cái quỷ gì vậy, dựa vào đâu mà bắt ta phải ẩn tính mai danh?!

Hơn nữa, sao trong giọng điệu của Nữ đế lại còn mang theo chút cảm giác nũng nịu thế nhỉ?

"Loạn rồi, loạn hết cả lên rồi." Mạnh Khinh Chu lẩm bẩm.

Bên trong Kim Loan điện không mang sắc vàng huy hoàng tráng lệ, mà là một màu đen tối giản nhưng đầy uy nghi!

Không gian bên trong cực kỳ rộng lớn, chiều sâu lên tới mấy trăm mét. Vật liệu xây dựng lại càng là cực phẩm linh ngọc vạn năm hiếm có trên đời, người bình thường tới đây chỉ cần hít một hơi cũng đủ để kéo dài tuổi thọ.

Chín chín tám mươi mốt cây cột Bàn Long màu đen thẫm sừng sững hai bên, dẫn thẳng tới ngai vàng của Nữ đế ở nơi cao nhất.

Lại thêm hàng trăm tên Ngự lâm quân tu vi Đằng Vân cảnh đỉnh phong mặc giáp trụ, tay lăm lăm vũ khí đứng im lìm như tượng gỗ, chỉ có thể xuyên qua khe hở trên mũ giáp mà nhìn thấy những đôi mắt lạnh băng.

Sâm nghiêm, nguy nga, uy quyền tột đỉnh!

Bên dưới ngai vàng, văn võ bá quan tay cầm ngọc hốt xếp hàng ngay ngắn, đã sớm đứng chờ sẵn ở đó.

Mạnh Khinh Chu mặc một thân hắc y thêu mãng long, hai mắt che bằng dải lụa đen, tay chống gậy trúc gõ nhẹ xuống mặt đất, vang lên những tiếng "cốc cốc" thanh thúy.

Cứ thế, dưới ánh mắt chăm chú của công khanh bá quan, hắn thong thả đi xuyên qua hàng người, đứng lại ở vị trí trên cùng, chắp tay hành lễ:

"Thần, Mạnh Cần, bái kiến Bệ hạ."

Ngai vàng được che khuất sau một tấm lụa mỏng màu đỏ thắm. Nữ đế khẽ giơ tay, thản nhiên nói: "Bình thân."Nữ đế Đông Phương Lưu Ly thản nhiên nói:

"Mạnh ái khanh tài hoa xuất chúng, hiếm có trên đời! Trẫm quyết định cất nhắc khanh làm Lễ bộ Thượng thư Thị lang, có ai dị nghị gì không?"

Mí mắt Mạnh Khinh Chu giật liên hồi.

Chà, quan lớn thật! Đúng là một bước lên mây.

Nếu ví Thượng thư như Bộ trưởng, thì Thượng thư Thị lang tương đương với Phó bộ trưởng. Thượng thư là chính nhị phẩm, còn Thượng thư Thị lang là chính tam phẩm.

Giang Thương Hải đứng đầu hàng ngũ văn quan, liếc nhìn dáng vẻ điềm nhiên tự tại của Mạnh Khinh Chu, không hề lên tiếng.

Không sai, đương kim Lễ bộ Thượng thư kiêm nhiệm Thủ phụ, chính là Giang Thương Hải.

Trong lòng Giang Thương Hải sáng như gương, lão là một trong số ít người biết rõ thân phận thật sự của Mạnh Khinh Chu, cho nên chẳng mảy may kinh ngạc, tự nhiên cũng không có ý kiến phản đối.

Nhưng người từng thấy qua diện mạo Đế quân vô cùng ít ỏi, bá quan có mặt tại đây chỉ vỏn vẹn hai người biết: một là Giang Thương Hải, người còn lại là Cấm vệ quân Thống lĩnh Lâm Lục.

Những đại thần không rõ nội tình vốn đang mệt mỏi rũ mắt bỗng trợn trừng, dồn dập quay đầu nhìn về phía Mạnh Khinh Chu, vẻ mặt hệt như gặp quỷ.

Một kẻ áo vải thường dân, không bối cảnh quan trường, chưa lập được tấc công lao nào, ngày đầu tiên bước chân vào triều đường đã lập tức được cất nhắc lên chức Thượng thư Thị lang chính tam phẩm.

Đúng là hoang đường đến cực điểm!

Thậm chí có người còn suy đoán, liệu Mạnh Khinh Chu này có phải là nam sủng do Nữ đế nuôi dưỡng hay không.

Vài võ tướng trẻ khỏe ánh mắt lóe lên, dường như Nữ đế rất thích người mù. Lời đồn nói Đế quân vốn là một người mù, bây giờ lại thêm tên này... Hay là bọn ta cũng tự chọc mù hai mắt, biết đâu lại được Nữ đế nhìn trúng?

Bá quan trong lòng cực kỳ bất mãn, cảm xúc tức thì bùng nổ, tất cả đồng loạt bước ra phản đối:

"Tuyệt đối không được, Bệ hạ! Người làm vậy là phớt lờ thể chế quốc gia. Nếu ai cũng làm như thế, sau này còn ai dốc lòng cống hiến cho giang sơn xã tắc nữa?"

"Mạnh Cần? Lão phu chưa từng nghe qua người này! Hắn không phải hổ tướng danh môn, cũng chẳng phải Trạng nguyên Bảng nhãn, không có lai lịch quan trường, lại chẳng có công lao thành tích, sao có thể trực tiếp thăng lên chính tam phẩm?"

"Chỉ là một kẻ thảo dân, dẫu có tài hoa ngút trời, ban cho chức quan thất phẩm đã là quá dư dả rồi."

"Từ đâu chui ra tên tiểu tử hoang dã này! Bệ hạ, xin Người ngàn vạn lần đừng để hắn lừa gạt!"

......

Đông Phương Lưu Ly nét mặt ngập tràn ý cười, ngồi nghiêng mình, một tay chống má, không hề ngăn cản đám thần tử đang sục sôi phẫn nộ.

Dám trái ý thánh thượng, đây chính là hình phạt dành cho ngươi, dĩ nhiên cũng là một bài khảo nghiệm...

Nơi sâu thẳm trong mắt nàng đong đầy kỳ vọng, nếu Mạnh Khinh Chu có thể khiến quần thần tâm phục khẩu phục thì tốt nhất.

Ngược lại, sẽ đưa hắn trở về Kim Triêu thôn, làm một chàng rể mù vô lo vô nghĩ.

Mạnh Khinh Chu nhíu mày xoay người, đối mặt với văn võ bá quan, cất lời:

"Ta vốn là một kẻ áo vải, may mắn được Bệ hạ để mắt tới, chẳng ngại đường xá xa xôi chiêu mộ. Vốn tưởng rằng những vị Thượng khanh Quốc công đứng trên Kim Loan điện này đều là nhân trung long phụng..."

"Nào ngờ lại toàn là một lũ cậy tài khinh người!"

Hỏa khí của Mạnh Khinh Chu rất lớn, lời lẽ vô cùng sắc bén, chẳng khác nào tát thẳng vào mặt bá quan công khanh.

Hắn vốn dĩ đã không muốn dính dáng tới triều đường, chỉ vì nể mặt Nữ đế nên mới nhẫn nại gượng ép vào kinh làm quan.

Mạnh Khinh Chu còn chưa phát hỏa, đám hề nhảy nhót này ngược lại đã dám chê bai hắn trước.

"Cuồng vọng!"

"Làm càn!"

"Có bản lĩnh gì thì lấy ra cho bản vương xem thử! Nếu chỉ là kẻ mua danh chuộc tiếng, đừng trách bản vương chém đầu ngươi!" Một vị vương gia râu hùm đen nhánh, khoác trên người bào phục thêu kim long bốn móng lạnh lùng hừ nói.Mạnh Khinh Chu nương theo giọng nói, "nhìn" về phía vị vương hầu kia, hỏi:

"Dám hỏi, ngươi là ai?"

"Lũng Thượng vương, quan chính tam phẩm, họ Âu Dương, tên chỉ một chữ Thịnh." Âu Dương Thịnh cười khinh khỉnh.

Đã vậy lại còn là một kẻ tàn phế. Loại người này cũng đòi một bước lên mây, ngồi ngang hàng với bản vương sao?

Đúng là trò cười!

Mạnh Khinh Chu khẽ nhíu mày, lục lọi ký ức trong đầu, trầm ngâm hồi lâu.

Thấy cảnh này, Âu Dương Thịnh lộ ra vẻ mặt "quả nhiên không ngoài dự đoán của bản vương", càng thêm chắc mẩm Mạnh Khinh Chu chẳng có bản lĩnh gì thực sự.

Ngay lúc Âu Dương Thịnh đang nở nụ cười đắc thắng, khóe môi Mạnh Khinh Chu chợt nhếch lên lạnh lẽo. Hắn gõ mạnh cây gậy xuống nền đất, khiến những tiếng ồn ào trên Kim Loan điện tức thì bặt dứt, bấy giờ mới chậm rãi lên tiếng:

"Hai mắt ta tuy mù, nhưng lại có thể nhìn thấu thiên cơ. Vừa rồi ta thử tính toán mệnh cách của ngươi, rốt cuộc cũng lờ mờ nhìn ra được một góc bí mật."

Âu Dương Thịnh chắp hai tay sau lưng, đôi mắt khẽ nheo lại, ánh mắt mang theo tia giễu cợt như đang xem thằng hề diễn trò.

"Âu Dương Thịnh, người Lũng Thượng quận, Thanh Châu. Thuở nhỏ gia cảnh bần hàn, sau tòng quân nhập ngũ, nhờ vào một xấp sổ ghi nhận quân công mà nghịch thiên cải mệnh, leo lên tước vị vương hầu chính tam phẩm."

"Toàn là những chuyện ai ai cũng biết, thế mà ngươi cũng không biết ngượng mồm nhắc lại sao?" Âu Dương Thịnh cười nhạo.

Chỉ có Giang Thương Hải cùng Cấm vệ quân thống lĩnh Lâm Lục là thầm kinh hãi, hai người liếc nhìn nhau, đều hiểu rõ Mạnh Khinh Chu đang làm gì.

Thánh nhân dự ngôn!

Mạnh Khinh Chu chẳng buồn bận tâm, thản nhiên nói tiếp:

"Giữa năm kia, Thanh Châu có mười tòa huyện thành, gần mười vạn dân lành nhiễm phải kỳ độc mà chết. Thảm án tày trời này cuối cùng vì không tìm ra ngọn nguồn nên đành chìm vào quên lãng."

Nói đến đây, Mạnh Khinh Chu khẽ ngừng lời. Thần sắc hắn trầm xuống như nước, cuộn trào sát ý ngợp trời:

"Thế nhưng sự thật lại là: Lũng Thượng vương Âu Dương Thịnh ngươi, vì muốn đột phá bàn sơn cảnh mà không tiếc tu luyện công pháp cấm kỵ, hạ độc tế sát mười vạn mạng người! Mất hết nhân tính, tội không thể tha!"

Sắc mặt Âu Dương Thịnh hơi biến đổi, đồng tử đột ngột co rút lại, gầm lên nạt nộ: "Ngươi dám vu khống bản vương!? Tin bản vương chém đầu ngươi ngay tại đây không!"

Mạnh Khinh Chu chống gậy, từng bước áp sát Âu Dương Thịnh, lạnh lùng nói:

"Ngươi cũng muốn xem bằng chứng chứ gì?"

"Được thôi, ta cho ngươi bằng chứng!"

Nói đoạn, Mạnh Khinh Chu hé môi lẩm bẩm, thốt ra một chuỗi chú ngữ tối nghĩa, trúc trắc.

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, Lũng Thượng vương vốn đang phong độ ngời ngời đột nhiên bật ra một tiếng gầm gừ đau đớn từ cuống họng. Tròng mắt gã hóa thành một màu đen kịt, xương sống lồi lên cao vút tựa như những lưỡi dao sắc bén.

Quần thần đại kinh thất sắc, không dám tin vào cảnh tượng đang diễn ra trước mắt.

"Đây là một loại hoán ma chú ngữ cổ xưa! Lũng Thượng vương... sao lại đọa vào ma đạo rồi?!"

"Lễ bộ Thị lang không hề nói bậy, tên loạn thần tặc tử Âu Dương Thịnh này, vậy mà thật sự là đầu sỏ gây ra thảm án Thanh Châu hai năm trước!"

"Mười vạn mạng người mà nói hiến tế là hiến tế ngay được, tâm địa thật quá tàn độc!"

...

...

Bản lĩnh gió chiều nào che chiều ấy của văn võ bá quan quả thực đã đạt đến mức lô hỏa thuần thanh. Vừa thấy Lũng Thượng vương đọa vào ma đạo, chuyện gã là kẻ chủ mưu gây ra thảm án Thanh Châu hai năm trước đã chắc như đinh đóng cột, tất cả liền thi nhau nhảy ra chỉ trích.

Nữ đế phất tay, cất giọng đầy sát khí lạnh lẽo: "Lôi xuống, lăng trì xử tử! Dùng máu thịt của Lũng Thượng vương tế điện cho mười vạn vong hồn chết oan ở Thanh Châu."

"Ái khanh, tiếp tục đi."

Lời này vừa thốt ra, tất cả những người có mặt tại điện đều rùng mình ớn lạnh.

Mạnh Khinh Chu mỉm cười, thầm nghĩ trong bụng: Nữ đế thật hiểu ta.

"Những ai vừa nãy nghi ngờ ta, mau bước ra đây xếp hàng cho ngay ngắn, ta sẽ lần lượt chỉ ra cho từng người các ngươi xem." Mạnh Khinh Chu nở nụ cười ôn hòa.Quần thần đưa mắt nhìn nhau, chần chừ hồi lâu vẫn chẳng ai dám dời bước.

"Bước ra đi." Đông Phương Lưu Ly thản nhiên lên tiếng.

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!