Trước mặt Thiên Xu, một ngón tay khựng lại cách chừng một tấc. Bên trong tựa hồ ẩn chứa vĩ lực mênh mông, nhưng dù thế nào cũng không thể tiến thêm nửa bước.
Hắn chỉ thấy cơ thể bỗng nhẹ bẫng, rốt cuộc cũng có thể cử động trở lại. Hắn vội vàng lùi về khoảng cách an toàn, đoạn nhìn bóng người mặc huyền y kia, thở phào nhẹ nhõm.
"Cuối cùng ngươi cũng về, nếu còn đến muộn chút nữa..."
Nói được nửa chừng, Thiên Xu chợt im bặt. Tựa như vừa trông thấy chuyện gì cực kỳ khó tin, hắn bỗng trợn tròn hai mắt, ánh mắt ngập tràn vẻ bàng hoàng.




