Nghe lời "khẩn cầu" đều đều không chút gợn sóng, chẳng chứa đựng lấy nửa phần cảm xúc kia, Sở Mặc suýt nữa thì tức cười. Hắn nhìn thẳng vào đôi mắt dường như đang ẩn chứa một tia sáng nhạt của Sầm Lệnh Nghi, nghiêm mặt nói:
"Ta sẽ nói cho ngươi biết bằng cách thẳng thắn nhất, không chút vòng vo."
"—— Không được."
Tia sáng nhạt trong mắt Sầm Lệnh Nghi chợt mờ đi, nàng khẽ "ồ" lên một tiếng, rồi cụp mi mắt xuống.




