"Ngươi——!"
Lương Nguyên sởn cả gai ốc, một luồng hàn ý thấu xương xông thẳng lên sống lưng. Hắn tựa như nhìn thấy một kẻ giả mạo giống hệt mình bước ra từ trong gương, muốn thay thế chính bản thân hắn.
Trực giác mách bảo hắn, kẻ giả mạo lúc này vẫn là giả, nhưng chẳng mấy chốc sẽ không còn là giả nữa.
"Ta là chúng sinh, cũng là ngươi."




