Trạng thái của Thẩm Uyên lúc này quả thực không thể coi là tốt.
Hắn quỳ một gối trên đất, chiến giáp trên người chỉ còn lại vài mảnh vỡ vụn lủng lẳng. Máu tươi đỏ thẫm tí tách rơi xuống, tạo ra từng vi trần tiểu giới bên trong lớp bùn đất. Thế nhưng, chúng vừa mới hình thành đã bị tử khí sót lại từ Lưỡng Nghi kiếm quét qua, chớp mắt đã tan biến không còn tăm tích.
Nhưng Thẩm Uyên không hề khiếp đảm, ngược lại chiến ý càng thêm sục sôi.
"Tốt lắm!"




