Bảo Vận đạo tôn ngồi giữa ánh kim quang rực rỡ, sắc mặt đã khôi phục vẻ bình tĩnh, chẳng còn thấy nửa phần giận dữ như lúc nãy. Về chuyện vừa rồi, ngoại trừ việc Tiên Uyển bất ngờ trở mặt, những chuyện khác hắn không mấy kinh ngạc.
Hắn chưa từng trông mong Sở Mặc thực sự gánh được nghiệp nợ của Huyền Minh, chẳng qua chỉ muốn mượn cớ đó để đạt được mục đích thật sự của Thượng Lăng mà thôi.
Huyền Minh đã chết, nhân quả đầu tư vào y coi như đổ sông đổ biển. Tiếp tục dây dưa chuyện này cũng chẳng ích gì, quan trọng nhất là phải giảm thiểu tổn thất xuống mức thấp nhất.
Phù Lê tuy có luân hồi, nhưng thiên ý lại vô cùng vị kỷ, nhân quả kiếp này tuyệt đối không thể mang sang kiếp sau. Những khoản nợ Thượng Lăng cho vay, sau khi tu sĩ bỏ mạng, phần lớn chỉ thu hồi được vốn gốc, quả thực quá lỗ.




