"Hoa Thanh ư?" Huyền Minh lắc đầu, "Bản tọa ngay từ đầu đã chẳng trông mong gì gã làm nên chuyện. Chết thì cũng chết rồi, không đáng bận tâm."
"Ồ?"
Giọng nói kia dường như có thêm vài phần hứng thú: "Vậy ngươi trông cậy vào ai?"
Khóe miệng Huyền Minh khẽ nhếch lên, không trực tiếp trả lời mà chỉ nói: "Sống có cách dùng của người sống, chết có cách dùng của kẻ chết."




