Khói bụi chưa tan, Thẩm Thanh Khê đã cả người đẫm máu. Hư ảnh Cửu Trọng Thiên Khuyết dưới sự nghiền ép của Âm Dương cự kiếm sụp đổ từng tầng, hóa thành bụi vàng bay rợp trời.
Hắn quỳ một gối trên mặt đất, tử khí trong cơ thể điên cuồng tàn phá, hoàn toàn không còn sức tái chiến.
"Ngươi... ngươi rốt cuộc là ai?"
Thẩm Thanh Khê ngẩng đầu, gắt gao nhìn chằm chằm vào khuôn mặt giống hệt Phó Chu kia. Kẻ này tuyệt đối không phải là Phó Chu. Phó Chu tuy tu vi thâm hậu, nhưng tuyệt đối không thể có thủ đoạn bực này.




