Trên không trung nơi nào đó tại Trọc Uyên hải.
"Đến rồi." Huyền Thành dừng bước, giơ tay vung lên. Một luồng hào quang rực rỡ từ tay lão bay ra, rơi xuống vị trí cách đó không xa phía trước.
Luồng hào quang kia nhanh chóng lan rộng, chớp mắt đã hóa thành một cánh cổng lơ lửng giữa không trung.
"Chính là chỗ này." Huyền Thành chỉ vào cánh cổng, nói: "Bí cảnh này vốn vô danh, ta tự tiện đặt tên là 'Thanh Ẩn động thiên'. Không gian bên trong không lớn, phương viên chưa tới vạn dặm, nhưng bù lại vô cùng ẩn mật."




