Triệu Tả khẽ híp mắt, cố đè nén cơn xúc động muốn chửi thề, lên tiếng:
"Ân tình của Đại Xà đại nhân... quả thực trả mãi không hết! Chỉ là không biết... lần này ngài nói toạc ra mọi chuyện với ta, lẽ nào chỉ vì một câu cảm tạ của họ Triệu ta thôi sao?"
"Ha ha ha..." Đại Xà đương nhiên nhìn thấu cảm xúc của Triệu Tả, nhưng nụ cười trên môi vẫn không mảy may thay đổi:
"Triệu Tả huynh đệ... Bất luận ngươi có muốn thừa nhận hay không, nhưng ta quả thật đã từng chủ động hoặc bị động trợ giúp ngươi trưởng thành!"




