“Tiểu Bạch à, bảo vật này có duyên với ta, mà ngươi cũng có duyên với ta!” Vệ Uyên cảm khái.
Tiểu bạch sư tử gầm lên: “Ta không tên Tiểu Bạch! Chân danh của ta là Cương Tát Ba Lí Nhân...”
Vệ Uyên ngắt lời nó: “Tiểu Bạch, ngoan nào, chúng ta không gọi cái tên ấy.”
“Đi không đổi tên, ngồi không đổi họ! Ta là Cương Tát...”




