Mãi đến khi tiếng bước chân tiến hẳn vào phòng rồi dừng lại bên mép giường, mang theo hơi thở quen thuộc bao trùm lấy, nàng mới miễn cưỡng chậm rãi quay đầu sang nhìn.
Đập vào mắt nàng chính là khuôn mặt hiền hòa của phụ thân Hồng Thế Hiền.
Hồng Thanh Trúc hé miệng, vốn dĩ định trút ra một bụng uất ức cùng oán khí đã kìm nén bấy lâu.
Nhưng lời đến khóe môi lại bị nàng nuốt ngược vào trong. Nàng đột ngột ngoảnh mặt đi, xoay mặt vào tường, đưa gáy về phía Hồng Thế Hiền, bày rõ thái độ không thèm để lý tới.




