Chương 44: Lang vương biến mất

[Dịch] Loạn Thế Hoang Niên: Ta Mỗi Ngày Một Quẻ, Lương Thịt Đầy Kho

Phong Khởi Vu Uyên

7.983 chữ

21-06-2026

Thịt nướng, món này đối với những gia đình bình thường quả thực là quá xa xỉ.

Thời buổi này, đa số các gia đình hễ có chút thịt thì sẽ mang đi hầm.

Vừa được ăn thịt, vừa được húp canh, bảo đảm không lãng phí chút nào.

Chỉ vì Giang Trần cảm thấy thịt nướng rắc muối ngon hơn thịt hầm rất nhiều, Trần Xảo Thúy mới nỡ mang thịt hoẵng ra nướng.

Lúc này, Giang Hiểu Vân nhìn sang Giang Trần: "Nhị thúc, nếu người lại vào thành, có thể mua giúp cháu ít kim chỉ được không? Cháu muốn học khâu vá với mẫu thân."

Mùa đông cũng là lúc đa số các gia đình tranh thủ khâu vá quần áo.

Chuyện khâu vá vốn là lẽ thường tình, Giang Hiểu Vân đã mười hai tuổi, bắt đầu học nữ hồng cũng là chuyện đương nhiên.

"Được, lần sau vào thành ta sẽ mua cho cháu."

"Đa tạ nhị thúc!" Giang Hiểu Vân đáp lời đầy ngọt ngào.

Sau đó cô bé lại bồi thêm một câu: "Nhị thúc, thúc có muốn lấy thê tử không? Thúy Ngọc tỷ ở phía đông thôn muốn gả cho thúc đấy!"

"Tê..." Giang Trần hít sâu một ngụm khí lạnh: "Chuyện này cháu đừng có quản!"

Giang Hiểu Vân mới mười hai tuổi, Thúy Ngọc tỷ trong miệng cô bé e rằng cũng chỉ vừa mười lăm.

Mặc dù ở thời đại này, mười lăm tuổi thành thân cũng chẳng tính là sớm.

Nhưng Giang Trần lại không vượt qua được rào cản tâm lý của chính mình.

Chắc chắn là vì biết Giang Hiểu Vân ngày ngày được ăn thịt, đám tỷ muội tốt của cô bé mới không nhịn được mà sinh lòng tơ tưởng.

Trần Xảo Thúy cũng lên tiếng: "Lo ăn cơm của con đi, chuyện người lớn không cần trẻ con lo."

"Dạ!"

Bị mắng mỏ, Giang Hiểu Vân đành ngậm ngùi im lặng.

Trần Xảo Thúy nào phải chê Thúy Ngọc tuổi còn nhỏ, mà là nàng biết Giang Trần đã để mắt tới Thẩm Nghiên Thu, hai ngày nay vẫn luôn rầu rĩ vì chuyện này.

Trần Đại Hoa đòi ba mươi lượng bạc sính lễ, đắt thì đắt thật, nhưng dù sao vẫn có một cái giá rõ ràng.

Còn Thẩm Nghiên Thu... phụ thân của nàng không phải là người dễ đối phó.

Nhưng chuyện này đành phải đợi qua mùa xuân rồi tính tiếp. Trần Xảo Thúy và một miếng cơm, chuyển đề tài: "Thịt trong nhà không còn nhiều, hai ngày tới chúng ta ăn tạm chút rau dại vậy."

Lúc nói chuyện, nàng nhìn Giang Trần với vẻ dò hỏi.

Nếu không phải Giang Trần yêu cầu, nàng đã sớm cắt giảm khẩu phần ăn của cả nhà xuống rồi.

Giang Năng Văn là người đầu tiên giơ tay phản đối, cậu bé chẳng hề muốn quay lại những ngày tháng kham khổ trước kia chút nào.

"Không cần đâu."

Lần này Giang Trần còn chưa kịp mở miệng, Giang Hữu Lâm đã lên tiếng trước.

"Mấy đứa nhỏ đều đang tuổi ăn tuổi lớn, phải cho chúng ăn đủ thịt."

"Ba ngày nữa ta sẽ vào thành, bán tấm da cáo đi rồi mua nửa con lợn về, chắc cũng đủ ăn tới đầu xuân."

Trần Xảo Thúy không khỏi kinh ngạc.

Giang Hữu Lâm trước kia tuy rất chiều chuộng Giang Trần, nhưng chưa từng hào phóng đến mức này bao giờ.

Nhưng da thú là do Giang Trần săn được, Giang Hữu Lâm cũng đã lên tiếng, nàng không tiện nói thêm gì nữa.

Dùng xong bữa tối, Giang Trần đi ra ngoài sân.

Nhìn bức tường rào thấp lè tè, hắn đành quay trở về phòng.

Lúc này quyền pháp vẫn chưa thể để lộ ra ngoài, hắn chỉ đành luyện tập ở trong phòng.

Đứng tấn thì không vấn đề gì, nhưng khi diễn luyện chiêu thức, không gian lại có phần chật chội, gò bó.

Giang Trần không khỏi nhớ tới đại viện nhà Trần lý chính.

Nếu có một khoảng sân rộng lớn như thế, việc luyện quyền sẽ thoải mái hơn nhiều.

"Tích góp thêm chút tiền, sang năm chắc có thể sửa sang lại nhà cửa, ít nhất cũng phải xây tường rào cao hơn một chút."

Ý nghĩ trong đầu chợt lóe lên rồi biến mất, Giang Trần lại tiếp tục đứng tấn.

Đứng tấn thêm ba lượt, diễn luyện chiêu thức ba lượt, Giang Trần mới lê cơ thể mệt mỏi đi ngủ.

Giấc này hắn ngủ cực kỳ say, lúc tỉnh lại thì trời đã sáng bừng.Bao mệt mỏi trên người cũng tan biến sạch sẽ.

Ngồi dậy, Giang Trần theo bản năng nắm chặt tay, gồng cánh tay lên, cơ bắp khẽ nổi lên.

Xem ra, khí lực quả thực có chút tăng trưởng, cơ bắp cũng đã lộ ra chút đường nét.

Kiểu huấn luyện này tuy vất vả, nhưng so với kiếp trước ngày ngày nâng tạ ở phòng tập, tốc độ tăng sức mạnh vẫn nhanh hơn một chút.

Rời giường, rửa mặt súc miệng.

Giang Trần ổn định tâm thần, cầm lấy quy giáp, gieo quẻ!

Lại có ba chiếc quái thiêm hiện lên...

【Mệnh tinh hiện tại: Sơn dân】

【Vận thế hôm nay: Tiểu cát】

【Tiểu cát: Trên Kim Thạch đàm đã đóng băng, nếu có thể đập vỡ lớp băng này, có lẽ sẽ có thêm thu hoạch ngoài ý muốn.】

【Tiểu cát: Trên Tiểu Hắc sơn, một cây thông bị gió tuyết đè gãy, kéo về sẽ là một khúc gỗ tốt.】

【Tiểu cát: Trong thung lũng Tiểu Hắc sơn, vài gốc hoàng tinh khô ẩn giấu dưới lớp lá mục, đi tới đó có lẽ sẽ có chút thu hoạch.】

Nhìn ba chiếc quái thiêm, Giang Trần không khỏi có chút thất vọng.

Đều là tiểu cát, hơn nữa giá trị cũng chẳng cao.

Nếu đi bắt cá, lúc này lớp băng đoán chừng còn chưa đủ dày, thôi đành tạm gác lại.

Nếu là nguyên một cây thông thì cũng không tồi, chỉ là phải tốn chút sức lực.

Còn về hoàng tinh... Sau khi trở về, hắn đã tranh thủ xem qua cuốn sổ tay mà chưởng quầy tiệm thuốc đưa cho, nhờ vậy cũng hiểu biết không ít về các loại dược liệu thông thường.

Giá thu mua hoàng tinh chưa đến một trăm văn tiền một cân.

Cho dù vài gốc hoàng tinh mọc cùng một chỗ, đoán chừng cũng chẳng gom đủ ba đến năm cân.

Chuyện này nếu đổi lại là người khác biết được, chắc chắn sẽ lập tức lên núi đào ngay.

Nhưng Giang Trần lúc này lại chẳng để vào mắt.

Suy nghĩ một lát, Giang Trần vẫn chọn cây thông.

Nếu kích thước không tồi, chắc cũng đáng giá một lượng bạc.

Hơn nữa thứ này hắn không mang về, có khi lại bị người khác nẫng mất.

Hoàng tinh và bắt cá thì có thể chờ thêm.

Thời tiết thế này, lại có tuyết đọng cùng lá mục vùi lấp, hắn không tin có người nào đào được hoàng tinh mà không cần chỉ dẫn.

Nghĩ đến đây, Giang Trần thuận tay chọn chiếc quái thiêm thứ hai.

Quái thiêm hóa thành một luồng lưu quang, hình ảnh cây thông bị đè gãy hiện ra trước mắt hắn.

Cây gãy ở vị trí cách gốc khoảng hai thước, hơn nữa mới gãy chưa được mấy ngày.

Gỗ là gỗ tốt, nhưng một mình Giang Trần thì không vác về nổi... Nghĩ đi nghĩ lại, chỉ có thể dẫn theo đại ca Giang Điền, mượn nền tuyết trơn trượt để lăn nó xuống núi.

Nhìn hai chiếc quái thiêm còn lại biến mất, Giang Trần lúc này mới sực nhận ra, khẽ "ồ" lên một tiếng: "Lang vương đâu rồi?"

Chiếc quái thiêm vốn ngày nào cũng báo cáo tình hình của lang vương, vậy mà đột nhiên lại không thấy tăm hơi.

"Chẳng lẽ chết rồi sao?"

Ý nghĩ này vừa lóe lên đã bị Giang Trần gạt phắt đi.

Lần trước nhìn trạng thái của lang vương, tuy không tính là tốt, nhưng vẫn còn lâu mới đến mức dầu cạn đèn tắt.

Hơn nữa sau khi được bổ sung thịt hoẵng, trạng thái của nó đã chuyển biến tốt, thậm chí còn một lần nữa biến thành đại hung, không đến mức mới qua hai ngày đã chết ngỏm.

Điểm mấu chốt là... nếu thật sự chết rồi.

Quái thiêm e là đã nổ ra một quẻ đại cát, bảo hắn lên núi nhặt một tấm da lang vương về rồi.

"Chẳng lẽ nó đã rời đi, không còn ở Tiểu Hắc sơn nữa?"

Nghĩ đến đây, trong lòng Giang Trần không khỏi tiếc nuối.

Hắn vốn đã liệt lang vương vào danh sách đi săn của mình.

Giết được lang vương, tấm da thú kia ít nhất cũng đáng giá hai, ba mươi lượng bạc trắng, đủ để hắn làm được rất nhiều việc.

Bây giờ lại lặng lẽ rời đi như vậy sao?

"Lỗ nặng rồi." Giang Trần không khỏi thầm than tiếc nuối.Tuy nhiên, cho dù có biết trước lang vương sắp rời đi, hắn cũng chẳng thể đi săn sớm hơn.

Dù sao thì... thực lực vẫn chưa đủ.

Hắn cũng sẽ không vì hai ba mươi lượng bạc mà mạo hiểm lớn như vậy.

"Hy vọng nó vẫn còn quay lại."

Quanh đây tổng cộng cũng chỉ có ba ngọn núi lớn.

Rời khỏi Tiểu Hắc sơn, nói không chừng nó đã chạy sang Nhị Hắc Sơn.

Hai ngọn núi nối liền nhau, biết đâu vẫn có lúc nó quay về.

Cất quy giáp, Giang Trần bước ra khỏi phòng.

Dùng xong bữa sáng, hắn bàn với Giang Điền chuyện cùng nhau lên núi.

Giang Điền tất nhiên sẽ không từ chối.

Ngày đông giá rét, công việc gã có thể làm cũng chẳng được bao nhiêu, chi bằng tranh thủ lúc này vẫn còn ra ngoài được, đi đốn thêm chút củi.

Hai huynh đệ đi cùng nhau, cho dù không săn được thú, đốn thêm được chút củi mang về cũng tốt.

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!