"Đã rõ." Giang Trần bước tới nắm tay Mã Tu Kiệt: "Làm phiền Mã huynh phải cất công đi một chuyến rồi."
Mã Tu Kiệt chỉ cảm thấy trong lòng bàn tay có thêm một vật cứng ngắc, cúi đầu nhìn thử, hóa ra là một thỏi bạc nhỏ.
Hơi ước lượng một chút, chừng khoảng một hai lượng, trong mắt y tức khắc loé lên vẻ mừng rỡ.
Tiền tháng của y vốn chỉ được hai tiền bạc, lại còn thường xuyên bị khất nợ.




