Bước chân đang hướng ra ngoài của Giang Trần lập tức khựng lại, xem ra hôm nay muốn rời đi cũng không dễ dàng như vậy rồi...
Dạo trước, Thẩm Lãng ngày nào cũng gọi hắn đến nghe giảng nhưng đều bị hắn cố tình lờ đi. Hôm nay coi như bị tóm gọn tại trận, hết đường chạy trốn.
Nhìn vẻ mặt đó của hắn, Thẩm Lãng hừ nhẹ một tiếng: "Người ta dâng vàng bạc tới tận cửa ta còn chẳng thèm nhận. Nay truyền dạy bản lĩnh thực sự cho ngươi, ngươi lại còn làm ra vẻ không tình nguyện, đúng là có phúc mà không biết hưởng."
Giang Trần đành phải gật đầu: "Phụ thân, người giảng đi, ta đang nghe đây."




