Càng đi về phía bắc, địa thế càng cao, tuyết sơn quanh năm không tan.
Vì khí hậu ngày càng lạnh giá, lại thiếu thốn cỏ khô, Lâm Tiêu đành thả mấy con ngựa đi.
Đoạn đường còn lại đa phần là đường núi gập ghềnh phủ đầy băng tuyết, không thể đi xe.
Lâm Đạo dùng vải bọc An Kỳ lại, vác lên vai.




