Theo quỹ đạo ban đầu, Dương Cảnh Trung, kẻ được gọi là “Đại Chinh di lão”, vốn định dùng thôi ân lệnh để khiến thiên hạ đại loạn.
Chưa kể phía sau còn có Tiêu Thế An và Đức phi của Bái Nguyệt giáo âm thầm thêm dầu vào lửa, đẩy thuyền theo nước. Nói cho cùng, mục đích vẫn là muốn sắp xếp lại cục diện phân chia quyền lực ở Trung Nguyên.
Sở dĩ Hồng Đế dám mạo hiểm tiếp nhận thôi ân lệnh, là vì phiên vương và sĩ thân của Đại Càn đã xâm chiếm tài nguyên đến mức buộc phải dùng thuốc mạnh.
Đây là một ván cược lớn. Nếu thắng, Hồng Đế sẽ khôi phục hoàng uy, tiến thêm một bước trong việc tập trung quyền lực về triều đình.




