Trên Đại Tầm đảo, gió thét sóng gầm.
Bầu trời âm u như muốn sụp xuống mặt biển đen ngòm, khoảng cách giữa đất trời dường như cũng theo đó mà thu hẹp lại.
Trong màn đêm tăm tối, ánh sáng chói lọi từ bốn phía không ngừng va chạm, nổ ra từng hồi sấm rền vang vọng khắp đất trời.
Hàn Đăng chân quân nhẹ nhàng lần tràng hạt trong tay, hóa thành từng ngọn hàn sơn trấn áp xuống. Lạnh lẽo, nặng nề, hết ngọn núi này đến ngọn núi khác dồn dập đè ép, đánh cho một con Thần Kình Nguyên Anh sơ kỳ không ngóc đầu lên nổi.




