[Dịch] Linh Nguyên Tiên Đồ: Linh Thú Ta Nuôi Quá Biết Báo Ân

/

Chương 7: Hắc lân mã, Thanh Nguyên tiên thành

Chương 7: Hắc lân mã, Thanh Nguyên tiên thành

[Dịch] Linh Nguyên Tiên Đồ: Linh Thú Ta Nuôi Quá Biết Báo Ân

Xuân Vụ Chử Trà

8.631 chữ

04-07-2026

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, ba ngày chớp mắt đã trôi qua.

Ánh ban mai le lói, buổi sớm vừa tạnh mưa vẫn còn vương chút se lạnh. Cố An kéo chặt vạt thanh bào, khóa kỹ cửa viện, trong lòng thầm cảm thán: "Chuyến đi này ròng rã ba năm, lúc trở về chẳng biết cảnh vật sẽ ra sao."

Đôi giày vân đạp lên vạt nắng sớm, làm bắn lên mấy giọt bùn lấm tấm trên con đường lát đá xanh, hắn lao nhanh về hướng Thanh Vân phong.

Mãi đến khi tới linh thú uyển, Cố An mới dừng bước. Nhìn lướt qua cánh cổng đá xanh to lớn, hắn sải bước đi thẳng vào trong cốc.

Một nam thanh niên cũng mặc thanh bào đi tới đón, tươi cười hỏi: "Vị sư đệ này, đến chọn linh thú sao?"

Cố An khẽ chắp tay: "Sư huynh, đệ vừa nhận nhiệm vụ rời tông, lần này tới là muốn mua một con khoái mã, không biết huynh có đề cử nào không?"

"Ra ngoài bôn ba quả thực nên sắm một con khoái mã. Hành tẩu bên ngoài, việc duy trì thể trạng là rất quan trọng. Dùng linh mã thay bộ, vừa tiết kiệm pháp lực lại không làm lỡ dở hành trình."

"Sư đệ quả là người có kinh nghiệm."

Vị thanh bào sư huynh kia hơi kinh ngạc. Thường thì đây là kinh nghiệm mà chỉ những tay lão luyện mới biết, đệ tử mới nếu không chịu thiệt thòi vài lần thì rất khó mà lĩnh hội được.

Nhìn dung mạo vị sư đệ này trẻ tuổi như vậy, chắc chắn không phải dạng thường xuyên làm nhiệm vụ, vậy hẳn là được trưởng bối trong nhà chỉ điểm rồi.

Nghĩ đến đây, nụ cười trên mặt y càng thêm rạng rỡ, thái độ cũng nhiệt tình hơn hẳn.

"Để ta giới thiệu cho đệ một chút."

"Linh thú uyển của bản môn có linh mã nhất giai hạ phẩm - truy vân mã. Khi chạy, dưới móng con ngựa này sẽ sinh ra sương mù, sức bền cực tốt, một ngày có thể đi ngàn dặm."

"Còn có tê phong mã nhất giai hạ phẩm, bờm xanh hí gió, tốc độ bộc phát cực nhanh, mỗi ngày chạy được tám trăm dặm."

"Hỏa vân câu nhất giai trung phẩm, có thể..."

Thanh bào sư huynh thao thao bất tuyệt giới thiệu, trông vô cùng sốt sắng.

Trên thực tế, y quả thật rất sốt sắng. Tu sĩ của linh thú uyển bán được linh thú sẽ được thưởng linh thạch, đây cũng là lý do khiến y nhiệt tình đến vậy.

"Khụ." Cố An hơi ngượng ngùng ngắt lời: "Sư huynh, đệ chỉ muốn mua một con phàm mã hoặc bán linh mã là được rồi, túi tiền của đệ quả thực hơi eo hẹp."

Thanh bào sư huynh hơi ngơ ngác, vị sư đệ này đi làm nhiệm vụ mà trưởng bối không cho linh thạch sao? Hay là mình đoán sai rồi? Dù vậy y cũng không gặng ép, chuyển sang giới thiệu về bán linh mã.

"Sư đệ, về bán linh mã thì ta đề cử hắc lân mã. Tốc độ của loại ngựa này thuộc hàng nhất nhì trong các dòng bán linh mã, sức bền cũng rất khá. Tông môn ta đã có thể nhân giống ổn định nên giá cả không hề đắt, chỉ cần hai khối linh thạch, có thể nói là vật mỹ giá liêm."

"Không biết sư huynh có thể dẫn đệ đi xem thử không?" Cố An hỏi.

"Đương nhiên rồi! Đi theo ta." Thanh bào sư huynh dẫn Cố An đi sâu vào trong cốc chừng trăm bước, rồi dừng lại trước cửa thú xá đầu tiên.

Chẳng cần giới thiệu thêm, Cố An cũng biết đây chính là hắc lân mã. Chỉ thấy con ngựa này toàn thân phủ kín vảy đen, bờm tung bay trong gió, bốn chân cuồn cuộn cơ bắp, vảy giáp cứng cáp, trông uy vũ phi phàm!

Mới nhìn thôi đã thấy hai bên đùi râm ran đau nhức, quả nhiên là ngựa như tên gọi!

"Khụ, không biết sư huynh có thể tặng kèm một bộ yên ngựa không?" Cố An mặt dày hỏi.

May mà vị sư huynh kia cũng sảng khoái rộng lượng, đồng ý tặng thêm bộ yên ngựa. Cố An bèn chọn một con cao lớn tráng kiện, trông thuận mắt nhất, thắng yên ngựa vào, thanh toán linh thạch rồi xoay người cưỡi lên hắc lân mã, phóng đi như bay, để lại một màn khói bụi.

Hắc lân mã này mỗi ngày chạy được năm trăm dặm, đi tầm ba ngày rưỡi là tới nơi. Cố An dự định trước tiên sẽ ghé qua Thanh Nguyên tiên thành để mua sắm một phen.Thanh Nguyên tiên thành do một tay Thanh Nguyên tông xây dựng, là công cụ sắc bén để thu hoạch tài nguyên từ tán tu. Nơi này nằm cách tông môn không xa, Cố An chỉ mất nửa canh giờ đã tới nơi.

Lúc này sương mù đã tan, sương sớm rịn ra từ những kẽ đá xanh trên tường thành. Cố An chợt nghe thấy tiếng xé gió truyền đến từ trên đỉnh đầu — một tu sĩ đang ngự phi kiếm lướt qua cổng thành, thu hút ánh mắt hâm mộ của mọi người xung quanh.

Gửi hắc lân mã vào thú xá bên cổng thành, hắn thong thả bước vào trong. Đập vào mắt là những sạp hàng nhỏ do tán tu dựng lên, trên từng tấm vải đen bày biện dăm ba món đồ, thỉnh thoảng lại lóe lên linh quang, khiến người ta nhìn mà ngứa ngáy trong lòng.

Thế nhưng Cố An nào dám ôm mộng nhặt nhạnh bảo vật ở mấy sạp hàng lề đường này. Đến lúc bị lừa muốn quay lại tìm, người ta đã sớm cuốn gói tẩu thoát từ đời nào rồi!

Năm nào cũng có tin đệ tử Thanh Nguyên tông bị lừa gạt, Cố An nghe nhiều đến mức tai sắp đóng kén luôn rồi!

Thấy Cố An dừng bước, mấy kẻ cò mồi bắt đầu rục rịch ý đồ. Bọn họ sống bằng nghề dẫn đường cho khách lạ, đa phần là phàm nhân. Thế nhưng, vừa nhìn thấy biểu tượng thanh đỉnh trước ngực Cố An, đám người này đành hậm hực tản ra.

Đệ tử Thanh Nguyên tông thì cần gì bọn họ dẫn đường!

Cố An không nán lại khu sạp hàng mà sải bước đi thẳng vào trong.

Lát sau, Cố An dừng chân trước một tòa lầu đá màu xám. Tòa lầu không lớn, chỉ cao hai tầng, nhưng tiến vào trong mới phát hiện đúng là biệt hữu động thiên.

Một gã chưởng quỹ mập mạp toàn thân châu quang bảo khí đi tới đón tiếp, y mặc trường bào màu huyền thêu mây chìm ám kim, híp mắt cười nói: "Vị đạo hữu Thanh Nguyên tông này, không biết ngài đang cần thứ gì?"

"Ta muốn mua ít hắc linh ngư, chưởng quỹ nhớ ra giá mềm một chút nhé." Cố An chắp tay chào hỏi.

"Dễ thôi, dễ thôi. Chỉ là giá trị của hắc linh ngư không cao, không biết đạo hữu..." Chưởng quỹ béo mời Cố An ngồi xuống, dâng lên một chén trà.

Loại hắc linh ngư này hấp thu linh khí nhanh, chu kỳ trưởng thành ngắn, nhưng hương vị lại rất tầm thường nên không bán được giá cao, chỉ có đám tán tu nghèo kiết xác mới ăn.

Còn nói về lượng linh khí dồi dào ư? Nực cười! Một loại linh ngư cả đời chỉ dừng ở luyện khí tầng một, có ai ăn linh ngư mà lại vì chút linh khí ít ỏi đó chứ.

"Bách Linh các từ khi nào bán đồ lại đi dò hỏi cả mục đích sử dụng vậy, chưởng quỹ có ý gì đây?" Cố An nhíu mày, hoàn toàn không động vào chén trà.

"Là lỗi của ta, xin đạo hữu lượng thứ. Thế này đi, một khối linh thạch năm con cá giống, thấy sao?" Chưởng quỹ béo vẫn cười híp mắt nói.

Sắc mặt Cố An chợt trầm xuống. Con heo chết dẫm này, định lừa hắn không biết giá thị trường sao? Một khối linh thạch năm con, giá này bằng đúng giá trong tông môn, vậy hắn mắc mớ gì không mua luôn ở tông môn cho rồi?

"Chưởng quỹ chớ có trêu đùa tại hạ. Trưởng bối trong nhà từng nói với ta, giá cả ở chỗ ông rẻ hơn Thanh Nguyên tông chúng ta không ít cơ mà." Cố An sụp mi mắt xuống, trầm giọng nói.

"Ái chà, hóa ra là có người quen giới thiệu. Ngươi xem, hiền điệt không nói sớm. Thế này đi, sáu con, một khối linh thạch sáu con, giá này thế nào?" Chưởng quỹ béo nghe Cố An mượn oai hùm thì có chút không nắm chắc được thực hư.

"Thế này nhé, hai mươi khối linh thạch, một trăm con cá giống cộng thêm một chiếc linh thú túi, không được thì ta đi chỗ khác." Cố An ra giá.

Chưởng quỹ béo có chút do dự. Một chiếc linh thú túi đã tốn năm khối linh thạch, mười lăm khối linh thạch còn lại chỉ đủ mua chín mươi con cá giống. Tính tới tính lui, y lại lỗ mất hai khối linh thạch.

Nhưng sổ sách không thể tính toán như thế được. Cả cá giống lẫn linh thú túi đều có lời, bán đi thì lời mỏng một chút, chứ không bán thì đến một khối linh thạch tiền lời cũng chẳng kiếm được!

Tên nhóc này trông trẻ măng như vậy, sao lại khó lừa thế không biết!

Thôi vậy, lời mỏng một chút thì mỏng một chút vậy.

"Đạo hữu thật biết cách làm ăn, vụ giao dịch này ta chẳng kiếm chác được đồng nào cả. Sau này đạo hữu nhớ chiếu cố cửa hàng ta nhiều hơn đấy nhé."Cố An bỏ ngoài tai những lời than vãn lải nhải của chưởng quỹ béo. Lão mà không có lời mới là chuyện lạ, nhưng hắn cũng chẳng buồn vạch trần, chỉ thản nhiên nói: "Chưởng quỹ nói đùa rồi, chỉ là tại hạ còn có việc bận, ngài xem..."

"Đạo hữu chờ một lát." Chưởng quỹ đi vào gian trong, một lát sau mang ra một chiếc túi nhỏ màu vàng đưa cho Cố An.

Cố An nhận lấy linh thú túi, phóng thần thức quét qua một lượt. Thấy đám hắc linh ngư đều rất hoạt bát, biết đối phương không giở trò gì, hắn cũng dứt khoát lấy ra hai mươi khối linh thạch đưa cho chưởng quỹ.

Tiền trao hàng nhận sòng phẳng, Cố An cáo từ rời đi.

Sải bước trên đường lớn, nhưng tâm trí Cố An lại dồn cả vào đám hắc linh ngư.

Giống cá này do hắn đặc biệt tuyển chọn, dồi dào linh khí, sinh trưởng nhanh. Tuy giá trị mang lại hơi thấp, nhưng lại cực kỳ phù hợp với 【linh nguyên hồi quỹ】 của hắn. Hơn nữa, lượng linh khí do một cái linh mạch nhất giai trung phẩm cung cấp đã dư sức nuôi dưỡng chúng.

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!