Biển mây huyền băng đổ ập xuống, ầm vang tựa như trời sập.
Cố An giơ tay đánh nát biển băng thành bột mịn, hóa thành vô vàn vụn băng bụi tuyết ngợp trời, cuốn theo chiều gió tản đi.
Vượng Tài vẫy đuôi một cái, quay lại trước mặt Cố An: "Chủ nhân, ta lợi hại không, ta lợi hại không?"
Cố An gật đầu cười nói: "Lợi hại, thiên hàn thần quang này quả thực rất tuyệt."




