Trong tĩnh thất, Kim Triều linh mực đang tĩnh lặng chảy xuôi.
Ánh mắt Cố An đầy trịnh trọng, trong lòng không dám ôm chút tạp niệm nào. Cổ tay hắn xoay chuyển như du long, ngọn bút lướt đi tựa kinh hồng.
Hàn Nguyên phù bút trong tay di chuyển vô cùng mượt mà, linh lực dần dần rót vào, hạ xuống mặt Hải Huyền chỉ.
Ngòi bút lẫm liệt, giữa những nhịp nhấc lên hạ xuống ẩn ẩn vang vọng tiếng phong lôi.




