Chương 136: Ngọc Hồ Chu gia

[Dịch] Linh Nguyên Tiên Đồ: Linh Thú Ta Nuôi Quá Biết Báo Ân

Xuân Vụ Chử Trà

9.324 chữ

15-07-2026

Tại một khu rừng cách khá xa Hắc Tùng lâm linh địa, Cố An đang khoanh chân ngồi trên mặt đất.

Xung quanh tĩnh lặng, chỉ có tiếng gió thổi qua tán lá rừng vang lên xào xạc.

Trên người hắn, vầng linh quang màu xanh đen lúc sáng lúc tối, không ngừng lưu chuyển biến ảo.

Đột nhiên, luồng linh quang xanh đen kia tựa như dòng nước, ồ ạt hội tụ về phía tay phải của Cố An.

Uyên lôi thuật!

Quả lôi cầu màu xanh đen to cỡ đầu người bị hắn ném mạnh ra ngoài.

Lôi cầu chạm đất nhưng không hề phát nổ kịch liệt, ngược lại giống như thủy ngân chảy tràn, phủ kín phạm vi nửa dặm.

Những tia sét xanh đen uốn lượn tựa linh xà, ăn mòn cây cối cùng đất đai, hóa thành một vũng nước độc.

Nước độc chạm đất, vừa tiếp xúc với lôi đình xanh đen đã lập tức phát nổ kịch liệt.

Luồng khí lãng vô hình thổi tung bụi mù, tựa như vô số hạt cát sắt bắn vào những thân cây đại thụ đằng xa, găm sâu vào tận bên trong thớ gỗ!

Tại vị trí cũ xuất hiện một cái hố đen rộng chừng nửa dặm, khu vực trung tâm sâu tới hơn một mét, xung quanh tuy nông hơn nhưng cũng sâu quá nửa mét!

Cố An hơi buồn bực thở ra một hơi. Môn uyên lôi thuật này hắn đã luyện ròng rã một năm, uy lực quả thực rất đáng gờm, nhưng tốc độ thi pháp lại chẳng được như ý!

Trong năm môn pháp thuật, uyên lôi thuật là khó luyện nhất, thật sự quá hành hạ người!

Nhưng chuyện này làm gì có đường tắt, đành phải từ từ rèn luyện thôi!

Cố An tự an ủi bản thân, dù sao Vân Vụ yêu loạn cũng đã lắng xuống, không cần phải vội.

Lúc này, hắn vẫn còn một số việc khác cần làm.

Hắn đứng dậy, đi xa thêm một chút, tìm đến một nơi cây cối rậm rạp rồi lại khoanh chân ngồi xuống.

Hai tay liên tục bắt pháp quyết, thanh quang dần hiện lên. Đây chính là lúc đoạt nguyên mộc sinh thuật bắt đầu rút lấy tinh hoa thảo mộc.

Từng luồng thanh quang bị rút ra từ thân cây, hóa thành vô số sợi tơ bích ngọc lưu chuyển, dần dần ngưng tụ thành một vòng xoáy màu phỉ thúy ngay trước mặt Cố An.

Lá cây trong nháy mắt héo úa, vỡ vụn thành những hạt bụi đen ngòm, rào rào rơi rụng!

Những cành cây thô to, bộ rễ chằng chịt cũng theo đó mà phai màu, trở nên xám xịt!

Một lát sau, Cố An mở bừng mắt, nhìn khối tinh hoa thảo mộc chỉ to bằng hạt đậu trong tay mà bất đắc dĩ lắc đầu.

Cây cối trong vòng bán kính nửa dặm mà chỉ ngưng tụ được ngần này tinh hoa thảo mộc, chất lượng thực sự quá thấp!

Than vãn thì than vãn, Cố An vẫn tiếp tục đi ra xa hơn, một lần nữa thi triển đoạt nguyên mộc sinh thuật.

Ở nhà còn tận bảy gốc linh thụ nhất giai và một gốc linh thụ nhị giai đang chờ được nuôi dưỡng, không kiếm thêm chút tinh hoa thảo mộc là không xong!

Rất nhanh, Cố An tựa như châu chấu quét qua, khiến khu rừng vốn rậm rạp trở nên trụi lủi loang lổ, bấy giờ mới ngưng tụ được một khối tinh hoa thảo mộc to cỡ bàn tay.

Cố An cất khối tinh hoa thảo mộc này đi, chuẩn bị trở về luyện thể.

Đúng lúc này, từ phía xa truyền đến từng đợt linh khí dao động, hơn nữa còn ngày một tới gần.

Nếu mặc kệ, đám người kia ước chừng sẽ sượt qua hắn ở vị trí cách đây hơn hai dặm.

Nhưng thần thức của Cố An vừa quét qua, hắn liền lập tức quyết định ra tay tương trợ.

Không vì lý do nào khác, người đang bị truy đuổi chính là Hoàng Hiên, phía sau hắn còn có một con nham mãng Luyện Khí hậu kỳ bám riết không buông.

Lấy tu vi Trúc Cơ đi đánh Luyện Khí, Cố An tự nhận mình nắm chắc phần thắng trong tay!

Cố An tế xuất Tịch Vân chu, lao đi với tốc độ cực nhanh.

Về phần Hoàng Hiên, hắn đang bị truy sát đến mức lên trời không lối, xuống đất không cửa. Khó khăn lắm mới né được một đợt thổ tiễn thuật, trong lòng hắn không ngừng kêu khổ.

Vốn dĩ hắn nghĩ việc tiêu diệt một con nham mãng Luyện Khí hậu kỳ cũng chẳng có gì khó khăn.

Nhưng ai mà ngờ được, tại Lâm Sơn quận kia căn bản không chỉ có một con nham mãng Luyện Khí hậu kỳ, mà có tới tận ba con!Vừa mới ra tay, hắn đã bị ba con nham mãng chặn đường, chớp mắt đã bị đánh cho trọng thương!

Nếu không nhờ chạy nhanh, e rằng hắn đã sớm hóa thành một đống thịt nát rồi!

Nhưng giờ kết cục chắc cũng chẳng khác là bao, cảm nhận linh lực trong cơ thể ngày một cạn kiệt, trên mặt Hoàng Hiên lộ ra nụ cười khổ.

"Rốt cuộc, vẫn không thể ngắm nhìn phong cảnh ở nơi cao hơn sao?"

Cảm nhận bầy nham mãng phía sau đang ngày càng áp sát, không hiểu sao, Hoàng Hiên lại nhớ tới Cố An.

"Có lẽ, hắn sẽ còn tiến xa hơn nữa."

Còn chưa đợi Hoàng Hiên cảm khái xong, con nham mãng phía sau đột nhiên đổ ầm xuống đất, khí tức của Cố An cũng dần trở nên rõ ràng.

Hoàng Hiên giật nảy mình, vội vàng khựng người lại, quay đầu nhìn.

Không phải ảo giác!

Chỉ thấy Cố An đứng trên Tịch Vân chu, cười híp mắt vẫy tay với hắn.

"Hoàng Hiên, ngươi vừa đi làm cái trò gì thế?!"

Hoàng Hiên thở phào nhẹ nhõm, trước mắt tối sầm lại, suýt chút nữa thì ngất xỉu.

Bản thân mang trọng thương, lại thi triển nhiên huyết độn trong thời gian dài, hắn thật sự không chống đỡ nổi nữa.

Cố An đưa Hoàng Hiên lên Tịch Vân chu, lấy ra một viên bích linh đan cho hắn uống. Luồng thủy linh lực ôn hòa len lỏi vào cơ thể, phối hợp với dược hiệu của đan dược, chưa đầy một khắc đồng hồ sau đã giúp Hoàng Hiên tỉnh lại.

Nói ra cũng thật may mắn, nếu không phải trong hơn một năm qua, cây cối xung quanh Hắc Tùng lâm đã bị Cố An rút cạn gần hết, hắn cũng sẽ không chạy xa đến thế này để thu thập tinh hoa thảo mộc.

Đương nhiên cũng sẽ không tình cờ gặp được Hoàng Hiên mà cứu hắn một mạng!

Hoàng Hiên lờ mờ tỉnh lại, vừa mở mắt đã thấy Cố An đang ở bên cạnh giúp mình vận công liệu thương.

"Đa tạ Cố sư thúc, nếu không nhờ ngài đến kịp thời, e là ta chẳng còn mạng mà gặp lại ngài nữa!"

Cố An cười nói: "Cảm tạ cái gì, chẳng qua là số ngươi may mắn, vừa vặn đụng phải lúc ta ra ngoài tu luyện, bằng không..."

Hoàng Hiên giải thích: "Cũng không hẳn hoàn toàn do may mắn, lúc nhận nhiệm vụ này ta đã chú ý thấy địa điểm khá gần chỗ ngài, nếu gặp nguy hiểm thì cứ chạy thẳng về phía ngài là được."

Ánh mắt Cố An trở nên cổ quái, hóa ra ngay từ đầu ngươi đã tính cả ta vào trong kế hoạch rồi!

Đột nhiên, Hoàng Hiên vỗ đùi đánh đét một cái, kêu lên: "Đúng rồi, tình báo nhiệm vụ trừ yêu lần này của ta bị sai lệch, lúc này vẫn còn hai con nham mãng Luyện Khí hậu kỳ đang tàn sát Ngọc Hồ Chu gia!"

Cố An đương nhiên hiểu ý của hắn, hơn nữa Chu gia vốn được Thanh Nguyên tông che chở, hắn cũng không thể khoanh tay đứng nhìn.

Tịch Vân chu lập tức quay đầu, xé gió lao nhanh về phía Ngọc Hồ Chu gia.

Hơn một khắc đồng hồ sau, Cố An đã điều khiển Tịch Vân chu chạy tới Ngọc Hồ linh địa. Nơi đây có một gia tộc tu tiên nhỏ cấp Luyện Khí, chính là Chu gia.

Ngọc Hồ lúc hoàng hôn cực kỳ diễm lệ, mặt nước gợn sóng lấp lánh, tựa như được tạc từ một khối mỹ ngọc.

Thế nhưng, Ngọc Hồ hôm nay lại bị nhuốm những vệt máu đỏ tươi, báo hiệu một thảm kịch không lành.

Thần thức của Cố An quét qua, xác định đối phương chỉ là hai con nham mãng Luyện Khí hậu kỳ, dũng khí lập tức bừng lên: "Yêu nghiệt, chịu chết đi!"

Mấy chục sợi xích nước màu trắng ngưng tụ ra, trói chặt cứng hai con nham mãng lại.

Hai con nham mãng cảm nhận được linh áp trên người Cố An, trong mắt thoáng qua vẻ hoảng sợ, nhưng do bị bách luyện tỏa giang thuật trói buộc, chúng hoàn toàn không có lấy một tia cơ hội chạy trốn.

Hung tính nổi lên, chúng ngưng tụ ra những ngọn thổ thương phóng vút về phía hắn.

Một bức tường nước hình tròn lập tức dựng lên, chặn đứng toàn bộ thổ thương, trên mặt nước chỉ khẽ gợn lên chút sóng lăn tăn.

Cùng lúc đó, hàn tản đao từ trong hàn tản luân bay ra, chém thẳng vào cổ nham mãng.

Một con nham mãng bị chém chết ngay tại chỗ, con còn lại cũng chỉ giãy giụa chống cự được thêm một lát rồi cũng chịu chung số phận đầu lìa khỏi cổ.

Cố An hút thi thể của hai con nham mãng tới trước mặt, quay đầu nói với Hoàng Hiên: "Lát nữa ngươi lấy một cỗ thi thể đi giao nhiệm vụ!"Hoàng Hiên gật đầu, không hề từ chối.

Hai người rời vân chu đáp xuống, nhìn bờ Ngọc Hồ xác chết la liệt, không khỏi lắc đầu.

Hoàng Hiên thở dài: "Chu gia xem như tàn lụi rồi, cũng may linh địa vẫn còn, ta sẽ về bẩm báo tông môn!"

Cố An hiểu ý, gia tộc tu tiên phụ thuộc bị diệt môn, Thanh Nguyên tông tất nhiên sẽ thu hồi linh địa, sau đó bán lại để kiếm linh thạch.

Đúng lúc này, thần thức Cố An phát hiện một bóng dáng gầy gò nhỏ thó đang từ xa chạy tới.

Phải mất non nửa nén hương, đứa trẻ kia mới chạy tới nơi. Nhìn thi thể la liệt khắp chốn, nó gục xuống đất, ôm mặt khóc rống: "Hu hu, phụ thân, mẫu thân, nhị thúc..."

Đứa trẻ này vậy mà lại mang tu vi, tuy chỉ mới Luyện Khí tầng một, nhưng cũng hơi rắc rối đây!

Hoàng Hiên kín đáo liếc nhìn Cố An, Cố An hiểu ý hắn, nhưng chỉ lắc đầu.

Dù sao cũng chỉ là một mảnh linh địa nhất giai thượng phẩm mà thôi, hà tất phải làm bẩn tay!

Ngay khi Cố An và Hoàng Hiên chuẩn bị rời đi, đứa trẻ kia đột nhiên ngẩng phắt đầu lên, gào thét: "Tại sao? Tại sao các ngươi mạnh như vậy, mà lại đến muộn đến thế?!"

"Nếu như... nếu như các ngươi đến sớm hơn một chút, phụ thân, mẫu thân ta đã không chết!"

"Tất cả là tại các ngươi! Đều tại các ngươi!"

Nhìn ánh mắt tràn ngập hận thù của đứa trẻ, Cố An hơi ngẩn ra, rồi bật cười thản nhiên.

Thanh Nguyên tông đâu phải mẫu thân ngươi, đạo gia đây lại càng không phải phụ thân ngươi, đúng là được chiều đâm hư!

Nhóc con, đường là do ngươi tự chọn.

Tuyệt đối đừng hối hận đấy nhé!

Hoàng Hiên cũng thầm mặc niệm cho nó, đứa trẻ xui xẻo này, tự làm hẹp đường lui của mình rồi!

Không đúng, phải là tự đi vào ngõ cụt rồi mới phải!!

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!