Chương 124: Trở lại Tụ Bảo lâu

[Dịch] Linh Nguyên Tiên Đồ: Linh Thú Ta Nuôi Quá Biết Báo Ân

Xuân Vụ Chử Trà

8.568 chữ

15-07-2026

Sáng sớm hôm sau.

Cố An và nốt miếng cơm cuối cùng, dặn dò: "Hôm nay ta phải tới Tụ Bảo lâu một chuyến, nếu thuận lợi thì đi về trong ngày."

"Hai người các ngươi trông coi linh địa cho tốt, chớ có lơ là!"

"Rảnh rỗi thì lo tu luyện đi, tuyệt đối đừng có tùy tiện cho đám linh thú của ta ăn!"

Nói xong, Cố An liếc nhìn Trương Bình một cái.

Nha đầu này, sáng nay vậy mà dám lấy linh mễ định đi cho tử vân thỏ ăn, may mà hắn ngăn lại kịp thời!

To gan thật, ngươi cho ăn hết rồi thì ta biết cho ăn thế nào nữa, linh thú như thế làm sao biết ơn ta được?

Sự nhanh trí đột xuất của kẻ ngốc đúng là khiến người ta không tài nào phòng bị nổi!

Trương Bình đỏ mặt gật đầu vâng dạ, Từ Ngô cũng vội vàng đáp lời.

Cố An đặt bát đũa xuống, phóng Tịch Vân chu ra, bay vút về phía xa.

Tuy nhiên, trước khi đến Tụ Bảo lâu, Cố An lại ghé qua một địa điểm cách đó vài ngọn núi.

Nơi này thoạt nhìn không có gì kỳ lạ, cỏ cây xanh mướt đan xen, vài đóa hoa nở rộ diễm lệ, mọi thứ đều vô cùng bình thường.

Cố An đi tới trước một bụi cỏ, gạt lớp cỏ xanh rậm rạp sang một bên, để lộ ra một cái hang cao ngang nửa người.

Hắn khom lưng chui vào trong, đi dọc theo địa đạo một mạch, tiến vào một khoảng không gian dưới lòng đất.

Dưới lòng đất tĩnh mịch và sâu thẳm, một cái cây lớn cao hơn ba trượng đang tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ.

Chính là cây thối nguyên quả nhị giai hạ phẩm!

Cố An bước tới, lấy ra một đoàn tinh hoa thảo mộc đánh thẳng vào lớp vỏ cây màu xám xanh.

Vừa mới tiếp xúc, cây thối nguyên quả đã bắt đầu rung lên, cành lá rung xào xạc, một cỗ lực hút đột nhiên xuất hiện.

Dưới tác dụng của cỗ lực hút này, tinh hoa thảo mộc tựa như một dòng nước chảy, thấm thẳng vào bên trong vỏ cây.

Bằng mắt thường cũng có thể thấy thân cây đã sáng lên vài phần, chín quả óng ánh như lưu ly cũng khẽ phát sáng.

"Ước chừng khoảng nửa năm nữa là chín, đáng tiếc lần này không đợi kịp rồi!"

Cố An vuốt ve lớp vỏ cây nhẵn nhụi, lẩm bẩm tự nói.

Hơn nửa năm kể từ khi phát hiện ra cái cây này, cứ cách một tháng hắn lại tới đây một chuyến, lấy tinh hoa thảo mộc tích lũy được cho cây thối nguyên quả hấp thụ.

Được ngần ấy tinh hoa thảo mộc tẩm bổ, thối nguyên quả ước chừng có thể chín sớm hơn nửa năm.

Lát sau, Cố An chui ra khỏi hang đất, sau khi cẩn thận xóa sạch dấu vết mới bay về phía Thanh Nguyên tiên thành.

Trăng sáng treo cao, dải ngân hà ẩn hiện, lúc này Cố An mới tới được Thanh Nguyên tiên thành.

Nhìn dòng tu sĩ tấp nập qua lại, dừng chân trước các sạp hàng rong, Cố An càng thêm an tâm vài phần.

"Thu phong vị động thiền tiên giác" (Gió thu chưa thổi ve đã hay), tu sĩ tầng đáy có lẽ tin tức không quá linh thông, nhưng họ cũng có đạo sinh tồn của riêng mình.

Nhìn thấu từ những chi tiết nhỏ nhặt, từ đó xu cát tị hung, là kỹ năng mà mỗi tu sĩ tầng đáy đều tinh thông, bởi vì kẻ không tinh thông đã chết từ sớm rồi!

Một khi những kẻ lõi đời lăn lộn ở khu sạp hàng này vẫn đang làm giả, lừa gạt người khác như bình thường, điều đó chứng tỏ tình hình bên phía Vân Vụ sơn mạch tốt hơn nhiều so với những gì hắn nghĩ!

Cố An đi một mạch tới Tụ Bảo lâu, bước qua cánh cửa lớn làm bằng trầm thủy mộc, tiến vào bên trong.

Vừa mới bước vào, hắn đã cảm nhận được một luồng thần thức quét qua người mình.

"Cố sư đệ, lên tầng ba hàn huyên một chút!"

Trên mặt Cố An nở nụ cười, đi thẳng lên lầu.

Mấy tên quản sự của Tụ Bảo lâu cảm nhận được linh áp trên người Cố An thì không dám ngăn cản, mà cũng chẳng cần thiết phải ngăn cản. Việc làm ăn của tu sĩ trúc cơ xưa nay đều do Sở trưởng lão đích thân đàm phán, không đến lượt bọn họ phải bận tâm.Bước lên tầng ba, nhìn thấy một tu sĩ ăn vận như trung niên văn sĩ đang ngồi uống trà, Cố An cười nói: "Ngày tháng của Sở sư huynh trôi qua thật an nhàn, đã uống tới linh trà nhất giai thượng phẩm rồi cơ đấy!"

Sở Thất thấy Cố An không chút khách khí ngồi phịch xuống đối diện mình, liền nhanh tay lẹ mắt cất non nửa hũ trà trên bàn vào túi trữ vật.

Cố An bất mãn la lên: "Này, huynh làm cái gì thế? Phòng bị ai đấy hả?"

"Có phải khinh người quá rồi không!"

Sở Thất rót cho Cố An một chén trà, lảng sang chuyện khác:

"Cố sư đệ không có việc gì thì đến chỗ ta làm chi? Sao không tới Thính Vân hiên đi!"

Cố An nhấp một ngụm trà, cười đáp: "Tới Thính Vân hiên làm gì chứ, ta thân là đệ tử Thanh Nguyên tông, đương nhiên phải ưu tiên chiếu cố việc làm ăn của nhà mình rồi!"

Sở Thất liếc hắn một cái, trêu chọc: "Ồ? Hiếm khi thấy Cố trưởng lão một lòng nghĩ cho tông môn như vậy, ta còn tưởng Thính Vân hiên nuốt không trôi đống đồ của đệ cơ đấy!"

"Nói đi, đệ định chiếu cố việc làm ăn gì cho sư huynh đây?!"

Cố An cũng chẳng hề lúng túng, bắt đầu lấy đồ ra ngoài: pháp khí nhất giai thượng phẩm Bích Hải thuẫn, pháp khí nhất giai thượng phẩm Thu Thủy kiếm, tam hoa thiết nhất giai thượng phẩm, lục tùng thạch nhất giai hạ phẩm...

Nhìn một đống pháp khí rác rưởi chất đầy mặt bàn, bàn tay đang cầm chén ngọc của Sở Thất bất giác siết chặt lại.

"Năm trăm khối hạ phẩm linh thạch!"

Nghe vậy, Cố An giận dữ quát: "Năm trăm khối? Huynh bố thí cho ăn mày đấy à!"

"Nhìn cho kỹ đi, chỉ riêng hai món pháp khí thượng phẩm này thôi đã có giá hơn năm trăm khối linh thạch rồi!"

Sở Thất đặt chén ngọc xuống, cười khẩy: "Đó là giá mua vào, còn bây giờ đệ đang bán ra!"

Cố An không phục: "Cái Bích Hải thuẫn này của ta còn chưa dùng qua lần nào, Thu Thủy kiếm cũng mới đem đi đào hố có hai bận!"

"Hàng tu sĩ Trúc Cơ xài lướt, mới chín mươi chín phần trăm, dựa vào đâu mà ép giá thê thảm như vậy!"

Sở Thất không hề lay động, cứ ngồi nhìn hắn diễn trò, thong thả rót thêm trà cho mình.

Một lát sau, thấy Sở Thất chẳng hề có ý định mở miệng, Cố An ngồi phịch xuống, phất tay nói: "Thôi bỏ đi, đều là người của tông môn cả, coi như ta ủng hộ tông môn vậy!"

Nói đoạn, hắn ném một cái túi trữ vật cho Sở Thất.

"Xem thử đi, ra giá được bao nhiêu!"

Sở Thất phóng thần thức quét qua, khẽ ước lượng một chút rồi lên tiếng: "Hai trăm mười hai vò thú huyết linh tửu hạ phẩm, phẩm chất hơi chênh lệch một chút, không phân chia chi tiết nữa, bốn khối hạ phẩm linh thạch một vò."

"Hai mươi bảy vò thú huyết linh tửu trung phẩm, hai mươi khối hạ phẩm linh thạch một vò!"

"Tổng cộng là một ngàn ba trăm tám mươi tám khối hạ phẩm linh thạch, đệ thấy thế nào!"

Cố An lắc đầu: "Ta thấy chẳng ra sao cả. Thế này đi, chốt giá một ngàn bốn trăm khối!"

Giá linh tửu cũng bị Sở Thất ép xuống khá nhiều. Đừng quên, trong linh tửu hạ phẩm không chỉ có hắc linh ngư Luyện Khí tầng một, mà còn có cả huyết nguyệt thiện và thiết nha thử nữa!

"Được!"

Lần này Sở Thất đồng ý rất sảng khoái, dù sao giao dịch thế này Tụ Bảo lâu vẫn có lời chán!

Cố An lại lấy ra một xấp phù lục, hai trăm mười bảy tấm phù lục nhất giai cực phẩm, đây mới là món lớn nhất!

Thấy Cố An cuối cùng cũng lấy ra đồ tốt, Sở Thất hài lòng gật đầu.

"Sáu mươi bảy tấm kim cương kiếm phù, tính đệ bốn mươi lăm khối hạ phẩm linh thạch một tấm!"

"Sáu mươi hai tấm địa nguyên giáp phù, tính đệ năm mươi khối hạ phẩm linh thạch một tấm!"

"Bốn mươi chín tấm băng long phù, tính đệ bốn mươi tám khối hạ phẩm linh thạch một tấm!"

"Bốn mươi mốt tấm phong hỏa phù, một tấm cũng tính năm mươi khối hạ phẩm linh thạch!"

Lời còn chưa dứt, Cố An đã đứng phắt dậy, giận dữ quát: "Ta nổi giận rồi đấy nhé! Ta thật sự nổi giận rồi đấy!""Pháp khí ép giá, linh tửu ép giá, đến cả phù lục cũng ép giá nốt!"

"Đường đường là sư huynh, vậy mà hở ra là chèn ép sư đệ, huynh có còn lương tâm không hả!"

Sở Thất bình thản nhấp một ngụm trà, đáp: "Chức trách tại thân, sư đệ việc gì phải tức giận chứ!"

Làm việc ở Tụ Bảo lâu bao nhiêu năm nay, sóng gió nào mà Sở Thất chưa từng trải qua, ông tuyệt đối không nương tay, cũng chẳng hề mềm lòng!

Sư đệ ư? Kẻ bị hố chính là sư đệ đấy!

Có sư đệ nào mà chưa từng cống hiến cho Tụ Bảo lâu chứ, Tụ Bảo lâu ta có thể làm không công cho đệ chắc?!

Đừng nói là đệ, ngay cả Thanh Tiêu lão tổ năm xưa chẳng phải cũng từng bị như vậy sao!

Thấy vậy, Cố An biết chiêu này vô dụng, cũng không thèm phí sức vô ích nữa, bèn ngồi phịch xuống!

"Sư huynh à, sư đệ sống không dễ dàng gì đâu. Một xấp phù chỉ cực phẩm nhất giai đã ngốn mất tám, chín mươi khối hạ phẩm linh thạch rồi, phù mặc lại càng đắt hơn, một hũ tận một trăm ba mươi khối!"

"Đây đều là tiền mồ hôi nước mắt sư đệ thắt lưng buộc bụng mới tích cóp được. Để vẽ đống phù lục này, ta dốc sạch cả tiền cưới vợ lẫn tiền mua quan tài ra rồi đấy!"

"Mỗi ngày..."

Nghe Cố An càng nói càng thái quá, Sở Thất vội vàng ngắt lời: "Dừng dừng dừng! Sau này sư đệ đến mua phù chỉ, linh mặc các loại, hết thảy đều tính giá tám phần, như vậy đã được chưa!"

Cố An lập tức im bặt: "Huynh nói sớm có phải hơn không!"

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!