Hoang nguyên rộng lớn, cỏ xanh đã bị nhổ sạch sành sanh, bốn bề trơ trụi, chỉ có từng cơn gió lạnh lẽo thổi qua.
Tạ Thu Đồng ho khan, bước đến bên bàn ngồi xuống, trên người khoác một chiếc áo bông thật dày.
Tạ An nhíu mày, liếc nhìn nàng một cái rồi mới lên tiếng: "Bệnh vẫn chưa khỏi sao?"
Tạ Thu Đồng đáp: "Phải từ từ tĩnh dưỡng mới được, đâu phải chuyện một sớm một chiều. Khụ khụ... Tạ Bồi và Tôn Như vẫn còn ở Kiến Khang ư?"




