“Chư vị thúc bá trưởng bối, tông thân trọng thần, các vị cũng đừng ép ta nữa.”
Mộ Dung Thùy nhìn những lão nhân đang có mặt tại đó, chậm rãi nói: “Trong hoàng cung có vô số tai mắt của các vị, ta đến lúc nào, các vị là người rõ nhất. Ta hoàn toàn không hay biết gì, chỉ nghe bên trong truyền ra tiếng la hét chém giết, có thị vệ hô hoán Mộ Dung Tuấn tạo phản. Ta bèn theo cấm quân xông vào bình loạn, tiêu diệt toàn bộ nghịch đảng, chỉ có vậy mà thôi. Những chuyện khác, ta không thể trả lời.”
Một lão nhân đứng ra, nghiến răng nghiến lợi nói: “Đừng lấy những lời này ra để qua mặt chúng ta. Chúng ta đã điều tra rõ ràng rồi, hôm nay cấm quân thống lĩnh lâm thời đổi gác, những kẻ được thay vào toàn là cựu binh từng theo Mộ Dung Khác tác chiến. Mộ Dung Tuấn dẫu có bị dã tâm làm mờ mắt đến đâu cũng không thể nào ra tay sát hại phụ mẫu. Thế mà trớ trêu thay, mẫu thân của ngươi và Mộ Dung Khác lại sống sót, chuyện này hợp lý sao!”
Mộ Dung Thùy thẳng thừng ngắt lời: “Bây giờ nói những lời này còn ý nghĩa gì nữa! Còn ý nghĩa gì nữa không!”




