Đường Vũ cưỡng ép kéo Điền Tuấn quay lại, nhất quyết bắt hắn dẫn Sử Trung đi gặp một người, xong xuôi mới chịu thả hắn về nghỉ ngơi.
Tên này thở ngắn than dài, cực kỳ miễn cưỡng làm theo, miệng còn không ngừng lẩm bẩm rằng chuyện ấy trái hẳn với đạo dưỡng sinh của Đạo gia.
Đối diện với một kẻ quái thai như vậy, Đường Vũ cũng chẳng biết phải nói gì, chỉ có thể mềm giọng dỗ dành.
Nhưng mấy lời ấy Điền Tuấn đã nghe đến phát ngán, hắn xua tay nói: “Đừng nói nữa, ta đi ngủ đây, sau này dù trời có sập xuống cũng đừng quấy rầy ta.”




