Thọ Xuân, Đái Uyên lặng lẽ ngồi trên ghế, chìm vào trầm mặc.
Trong lòng hắn hiển nhiên đang bị giày vò. Vốn định tiến thêm một bước, nào ngờ lại mất sạch địa bàn cũ, đến cả gia quyến cũng bị bắt đi. Có thể nói, giữa những kẻ chiến thắng, hắn chính là người duy nhất thua cuộc.
Mà còn thua quá thảm, thảm đến mức không nỡ nhìn thẳng.
“Thật ra không cần quá lo lắng, chuyện gì rồi cũng có cách giải quyết.”




