Trời mỗi lúc một tối, những bóng người đứng lặng bốn phía tựa như âm binh nơi sâm la địa ngục, không nhìn rõ mặt mũi, chỉ còn lại những đường nét đáng sợ.
Ánh lửa đột ngột bừng lên, đèn lồng và đuốc khắp Kiến Khang thành đồng loạt được thắp sáng, soi rõ từng khuôn mặt, cũng khiến ranh giới giữa sáng và tối càng thêm rạch ròi.
Tiếng hò giết phía sau đã ngừng. Hiển nhiên Lưu Dụ đã chuẩn bị chu toàn, rút quân của mình ra khỏi vòng chiến, bất cứ lúc nào cũng có thể tham chiến.
Tạ Thu Đồng lặng lẽ đứng tại chỗ. Lưng nàng hơi còng xuống, khiến dáng người vốn đã mảnh mai càng thêm đơn bạc.




