Gió lạnh như đao, lấy đại địa làm thớt, xem chúng sinh như cá thịt.
Vạn dặm tuyết bay, coi trời xanh là lò lớn, nung chảy vạn vật thành bạc trắng.
Tuyết sắp ngừng, gió vẫn chưa yên, một bóng người từ phương bắc mà đến. Đôi trường ủng cũ nát giẫm vỡ băng tuyết trên mặt đất, nhưng không giẫm nát nổi nỗi cô tịch giữa trời đất.
Sắc trời đã âm trầm, đêm giao thừa sắp buông xuống, một năm này cũng sắp đi đến tận cùng.




